Warning: include(/home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/media/mailto/header.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/import.php on line 2

Warning: include(/home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/media/mailto/header.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/import.php on line 2

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/media/mailto/header.php' for inclusion (include_path='.:/opt/php52/lib/php') in /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/import.php on line 2

Warning: session_start() [function.session-start]: Cannot send session cookie - headers already sent by (output started at /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/import.php:2) in /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/joomla/session/session.php on line 537

Warning: session_start() [function.session-start]: Cannot send session cache limiter - headers already sent (output started at /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/import.php:2) in /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/joomla/session/session.php on line 537

Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/import.php:2) in /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/plugins/system/jat3/jat3/core/parameter.php on line 107
Rước Lễ Giùm

Rước Lễ Giùm

Rước Lễ Giùm

Eucharist The Perfect Gift Thứ hai ngày 18-7-2011, anh Hòa, một người quen của tôi ở Houston, gọi điện thọai cho tôi. Giọng anh ấy run run, xúc động:

- Anh Uyển ơi, tôi nhờ anh mời Cha đến xức dầu cho Mẹ tôi, đang hấp hối tại phòng cấp cứu của bệnh viện Mercy, San Diego.

Tôi vội vã liên lạc với Cha Quản Nhiệm của Giáo Xứ. Thật không may, lúc đó Cha đang bận việc ở một nơi, cách xa nhà thờ của Giáo xứ đến 40 phút lái xe. Nhưng Cha trấn an tôi:

- Ông chờ tôi ở Giáo Xứ, tôi sẽ về ngay.

Ba mươi phút sau, cha về đến Giáo Xứ. Cha vui vẻ nói với tôi:

- Chưa bao giờ tôi lái xe nhanh như hôm nay.

Rồi Cha bảo tôi:

- Ông để xe ở đây, cùng đi với tôi một xe cho tiện.

 

Hai mươi phút sau, cha Quản Nhiệm và tôi đến bệnh viện Mercy, ở vùng North Park (San Diego). Chúng tôi đi ngay lên phòng cấp cứu ở tầng 2. Trước phòng cấp cứu, đã có nhiều người đứng ở đó, họ là con cháu của bà cụ, tên của bà là Trần Thị Hạnh, năm nay bà đã 81 tuổi.

Thấy Cha đến, mọi người vui mừng lắm. Một thanh niên, có lẽ là con của bà cụ, đến chào Cha. Tôi nói với anh ấy:

- Anh Hòa điện thoại, nhờ tôi mời Cha đến xức dầu cho bà cụ.

Anh ấy trả lời:

- Dạ con biết, anh Hòa có nói với con, con cảm ơn bác.

Thanh niên ấy đến liên lạc với phòng cấp cứu, họ bảo, chờ các y tá làm thuốc cho bà cụ xong, mới được vào thăm.

Ðứng ở cửa phòng cấp cứu, Cha Quản Nhiệm yêu cầu mọi người đọc kinh, cầu nguyện cho bà cụ. Cha thay mặt mọi người đang hiện diện, cầu xin Chúa, xin Ðức Mẹ thương xót, ban ơn chữa lành, cho bà cụ qua khỏi cơn trọng bệnh này. Mọi người sốt sắng lần hạt và cầu nguyện cho bà cụ.

Tuy thương mến bà cụ, đọc kinh cầu nguyện cho bà cụ, nhưng có lẽ nhiều con cháu của bà, không tin là bà sẽ hồi phục, vì bệnh của bà nặng quá: trong phổi có nước, bị nhiễm trùng đường ruột, thức ăn lỏng chuyền vào miệng, không xuống bao tử mà lại tràn vào phổi, huyết áp xuống thấp, tim đập rất yếu… và hiện tại, bà đang hôn mê. Bác sĩ điều trị đã báo cho thân nhân của bà biết, hy vọng cứu sống bà chỉ vào khoảng 10%. Vì vậy con cháu của bà, đã lo đầy đủ việc hậu sự cho bà.

Sau khi chúng tôi đọc kinh cầu nguyện, Cha Quản Nhiệm và 3 người nữa được vào thăm bà cụ. Tôi theo cha đến bên giường bệnh của bà. Bà cụ nằm bất động như đang ngủ say. Trên người của bà, nhiều loại dây chằng chịt: nào là dây chuyền nước biển, dây chuyền oxy qua mũi, dây đo nhịp đập của tim…

Cha bắt đầu giải tội thiêng liêng cho bà cụ. Sau đó cha làm phép xức dầu bệnh nhân, và trao “Của ăn đàng” cho bà, nhưng bà không há miệng được, không nuốt được, vì bà đang hôn mê. Cha bảo tôi:

- Ông rước lễ giùm cho bà.

Tôi ngạc nhiên và bối rối, vì từ nhỏ cho đến nay, tôi chưa hề nghe, chưa hề biết một trường hợp nào gọi là “Rước lễ giùm”. Nhưng tôi vâng lời, thành kính đón nhận Mình Thánh Chúa. Tôi vô cùng cảm động và tin rằng, Thiên Chúa có trăm, ngàn cách để an ủi, nâng đỡ, cứu giúp người bệnh hoạn. Dù tôi rước lễ giùm cho bà, nhưng tôi tin Thiên Chúa cao cả, Ngài đã ngự đến trong linh hồn bà một cách thiêng liêng. Chúa Giêsu, Ngài muốn chia xẻ những đau đớn với bà, trong giờ phút mà mọi người cho là “cuối cuộc đời”.

Không hiểu sao, tôi lại tin rằng Chúa sẽ cứu bà, sẽ cho bà qua khỏi cơn nguy khốn này, trong khi con cháu của bà đều nghĩ rằng, đây là những giây phút cuối cùng, họ được nhìn thấy bà.

Tôi tin, Thiên Chúa la Ðâng Quyền năng, không có việc gì mà Ngài không làm được. Ngay như trường hợp ông Lazaro, đã chết 4 ngày rồi, Chúa Giêsu còn cho ông sống lại được. Thì nay, bệnh của bà dù nặng đến đâu, nguy hiểm thế nào, Chúa cũng chữa lành được. Tôi tin như thế, nên tôi tiếp tục cầu nguyện cho bà.

Lòng thương xót của Chúa, bắt đầu đổ xuống trên cuộc đời bà: hai ngày, sau khi bà nhận lãnh phép xức Dầu Thánh và rước lễ thiêng liêng, bà đã tỉnh lại. Con cháu của bà và các bác sĩ, y tá đều ngạc nhiên, vui mừng. Ngày hôm sau, tim mạch của bà dần dần ổn định. Bà đã mở mắt ra nhìn người này, người nọ đang đứng chung quanh giường bệnh của bà.

Nhưng, một biến cố đáng lo ngại khác lại đến: sau khi nội soi, bệnh viện phát hiện ruột già của bà bị dính lại với nhau, phải mổ khẩn cấp không thể chần chờ được. Mọi người hết sức lo lắng, vì không ai tin là bà có thể chịu đựng được một “ca” phẫu thuật nữa, trong tình trạng sức khỏe của bà qúa suy yếu như thế này.

Nhưng tình thương bao la của Thiên Chúa đã được thể hiện một cách kỳ diệu: ca mổ diễn ra suông sẻ. Một ngày sau, bà tỉnh lại. Con chaú của bà qúa cảm động, họ như đang sống trong chuyện hoang đường có người không cầm được nước mắt vì quá vui mừng, có người quỳ xuống ngay bên giường bệnh của bà, để tạ ơn Chúa, tạ ơn Ðức Mẹ đã yêu thương, cứu sống bà của họ.

Ngay khi vừa tỉnh lại, bà dáo dác nhìn quanh như tìm kiếm một vật gì. Con gái bà thấy vậy, hỏi bà: “Mạ tìm gì vậy?” Bà thều thào trả lời: “Mạ tìm xâu chuội”

Sức khỏe của bà dần dần hồi phục, đôi mắt của bà bắt đầu có thần. Con cháu đứng quanh, hỏi bà: “Mạ biết ai đây không”. Bà gật đầu.

Một tuần lễ sau, bệnh viện cho bà ăn thức ăn nhẹ. Dây nhợ trên người của bà cũng được tháo bỏ dần dần. Bác sĩ xác nhận với thân nhân của bà: “Bà đã qua khỏi cơn nguy hiểm”

Ðây là một hồng ân cao cả mà Thiên Chúa đã ban cho bà.

Một tháng sau, bà xuất viện, có y tá theo săn sóc cho bà tại nhà.

Chúa Nhật tuần rồi, tôi gặp bà ở nhà thờ. Bà được con cháu dìu đi nhà thờ, theo yêu cầu của bà. Gặp tôi, bà vui lắm. Bà nói:

- Chúa đã sinh ra tôi một lần nữa. Cuộc đời còn lại của tôi, tôi dâng lên Thiên Chúa để tạ ơn Ngài. Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì tôi được Chúa, được Mẹ nâng đỡ, yêu thương.

Riêng đối với ông, tôi thiếu ông một món nợ mà không bao giờ tôi có thể trả hết được, vì ông đã rước lễ giùm tôi, trong khi tôi hôn mê trên giường bệnh.

Tôi mỉm cười: “bà yên tâm, tất cả đều là Thánh ý của Thiên Chúa, bà hãy tạ ơn Ngài”

Việc Thiên Chúa cứu sống bà cụ, trong hoàn cảnh gần như tuyệt vọng, đã làm cho con cháu của  bà và mọi người tin rằng: “Thiên Chúa là Cha nhân lành, Ngài yêu thương hết mọi người, nhất là những kẻ đau yếu, bệnh tật”

Bửu Uyển

Thư Hàng Tháng

Để nhận được những tin tức của Truyền Thông, xin hay ghi danh:

Liên Lạc Toà Báo

  • Tel. (562) 424-2041

Nối Kết

   

youtubetvastm