CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN
XIN MỞ RỘNG ĐÔI TAY
“Kẻ có nhiều cũng không dư, mà kẻ có ít cũng
không thiếu” (2 Cr
8:15).
Thuở bé, mỗi lần đi lễ Chúa nhật với cha mẹ, anh em chúng
tôi thường được cho trước một
vài đồng để bỏ giỏ tiền của nhà
thờ. Khi ở nhà, hễ có người hành
khất nào đến xin giúp đỡ, cha mẹ
đều lấy gạo hoặc tiền đưa cho
chúng tôi để trao lại cho họ.
Lúc bấy giờ, với tuổi thơ non
nớt, tôi chưa hiểu tại sao cha
mẹ lại bảo anh em chúng tôi chứ
không phải những người giúp việc
đi làm chuyện đó. Măi đến khi
lớn lên, tôi mới hiểu cha mẹ
muốn tập cho các con quen với
những hành động từ thiện, đóng
góp, chia sẻ với người túng
thiếu hoặc thua kém hơn.
Từ đó, tôi nhận thức được việc Thiên Chúa đặt vào bàn tay
con người một số nén bạc nào đó
để họ cũng có cơ hội giúp đỡ tài
bồi lẫn cho nhau. Ngài không ích
kỷ giữ lấy cho ḿnh tất cả mọi
uy quyền, ḷng nhân từ và ân
phúc. Trái lại Thiên Chúa ban
phát, văi gieo vào ḷng mỗi
người một lường ân lộc khác nhau
để họ cũng có cơ may trở nên
“tốt
lành và cao cả.”
Thế nên, trong thực tế, có người được Thiên Chúa ban cho
khéo tay khéo chân để trở thành
những thợ lành nghề như thợ sửa
xe, thợ mộc, thợ làm móng tay,
thợ may…. Có người Chúa lại ban
cho trí khôn sáng suốt để t́m ra
những phương thuốc hay, những
phát minh tuyệt diệu, đem lại
tiện nghi thuận lợi cho đời.
Cũng không ít người được Chúa
ban cho biệt tài về âm nhạc, khả
năng về tổ chức, khéo léo về nấu
nướng …
Như vậy mỗi người đều có một phần gia sản mà Thiên Chúa
muốn ban cho gia đ́nh nhân loại.
Không ai được phép giữ bo bo
hoặc đem chôn giấu, song phải
mang ra chia sẻ, tương trợ, tài
bồi cho nhau để rồi cái được gọi
là “gia
đ́nh nhân loại” đó cứ
ngày càng được giàu có hơn nhờ
t́nh thương yêu phục vụ lẫn nhau
giữa con người với con người.
Chính Cha Lelotte, một linh mục ḍng Tên đă khẳng định:
“Thiên
Chúa không coi nhân loại như một
tổ ô hợp của nhiều cá nhân, mỗi
người làm việc cho riêng ḿnh,
nhưng Ngài đă tạo nên nhân loại
thành một đại gia đ́nh, trong đó
mỗi người phải bắt chước Thiên
Chúa tùy theo số nén bạc đă nhận
được mà làm tăng thêm hạnh phúc
cho mọi người.”
Chắc rằng có người thắc mắc: tại sao Thiên Chúa không ban
cho tất cả đều có cùng một số
nén bạc như nhau? Cớ sao lại có
sự chênh lệch, người th́ đầy đủ,
kẻ lại thiếu thốn hoặc không có
ǵ? Có phải Thiên Chúa bất công?
Hay Ngài là một kẻ đành hanh,
thích th́ cho, không thích th́
thôi? Hay Thiên Chúa là Đấng
không công b́nh khi gây ra biết
bao sự chênh lệch giữa người này
với người kia, giữa quốc gia này
với quốc gia nọ chăng?
Thiết tưởng một điều mà con người cần nhận thức: Thiên Chúa
làm chủ mọi thứ ân huệ, và Ngài
muốn ban cho ai là tùy ư. Nếu
Ngài có ban cho bà láng giềng
khó ưa, hay người bạn đồng
nghiệp dễ ghét của tôi nhiều đặc
tài, đặc tính, và đặc lợi hơn
tôi đi chăng nữa, th́ tôi cũng
không có quyền để than trách
Thiên Chúa bất công. Bởi v́
Thiên Chúa đâu có nợ nần tôi
điều ǵ. Sự bất công chỉ sảy ra
khi mà quyền lợi của một con
người bị xâm phạm mà thôi.
Thế nhưng sẽ có người cảm thấy:
“Dẫu sao th́ những chênh lệch,
sai biệt trong xă hội con người
vẫn là những hiện tượng nhức
nhối!”
Đúng ra, sự nhức nhối đó không phải v́ hiện tượng chênh
lệch-người này quá thông sáng kẻ
kia quá ngu đần, người này tiền
bạc vào như nước kẻ kia làm đầu
tắt mặt tối nhưng vẫn không đủ
tiền nuôi con-sự nhức nhối xảy
ra cũng không đủ tiền nuôi
con-sự nhức nhối xảy ra cũng
không phải v́ dân này văn minh
tiến bộ, c̣n dân kia sao cứ bị
mang tiếng là lạc hậu thụt lùi,
“dân
ngu khu đen.”
Không. Sự nhức nhối không khởi đi từ những hiện tượng bên
ngoài đó, nhưng nó phát xuất từ
tâm hồn ích kỷ, khép kín bên
trong. Khi mà người ta cố t́nh
không hiểu ư nghĩa của việc
Thiên Chúa muốn con người cũng
có một thứ ǵ đó để trao ban cho
kẻ khác, như chính Ngài đă trao
ban-khi mà người ta không muốn
tiếp nối với bàn tay yêu thương
của Thiên Chúa trong việc phân
phát chia sẻ- th́ lúc đó niềm
đau xuất hiện. Và lúc đó nhân
loại cảm thấy nhức nhối.
Trong ư định nhiệm mầu của Thiên Chúa, ai ai cũng đều có
một số lượng hồng ân hoặc nén
bạc nào đó, và những nén bạc kia
lại là của chung cho tất cả.
Thiên Chúa muốn con người biết
làm phong phú cho nhau bằng cách
liên kết và chia sẻ. Không cần
nhờ đến kẻ khác, nhưng cũng
không ai quá dốt nát, túng nghèo
đến độ không có ǵ để cho. Thánh
Phaolô trong thư gởi tín hữu
Côrintô đă nói:
“Trong
hoàn cảnh hiện thời, sự dư giả
của anh em đắp vào sự túng thiếu
của kẻ khác, để rồi sự dư giả
của họ cũng sẽ bồi đắp vào sự
thiếu thốn của anh em, và như
thế là có sự đồng đều. Và như
thế kẻ được nhiều cũng không dư,
mà kẻ có ít cũng không thiếu”
(2 Cr 8:14-15).
Người ta sẽ trở nên nghèo nàn, thậm chí c̣n gây cho nhau
bao t́nh trạng khốn cùng, hận
thù, đau khổ khi chỉ biết t́m tư
lợi, thu vén cho riêng ḿnh, hay
chôn sâu những tài năng, tiền
bạc, thời gian, sức lực trong sợ
sệt, ích kỷ, và ghen tương.
Song một khi biết rộng mở con tim để cảm thông, chia sẻ và
nâng đỡ nhau th́ sự giàu có
trong t́nh người càng thêm phong
phú, xă hội loài người sẽ càng
dẫy tràn thêm hơi thở của sự
sống, và cộng đồng nhân loại
càng tiến gần hơn đến ơn cứu độ
yêu thương của Thiên Chúa.
Ước ǵ mỗi ngày trong đời sẽ là một cơ hội cho tôi và bạn
nh́n lại những hồng ân cao quí
Thiên Chúa thương ban, để tri ân
cảm tạ, và nhất là để mở rộng
con tim cùng đôi bàn tay, chuyển
thông t́nh Chúa đến cho muôn
người.
Lm. Bùi Quang Tuấn, C.Ss.R.