|
CHÚA NHẬT XXXIII QUANH NĂM
NÉN BẠC CHÚA TRAO:
“Ngài đă trao cho tôi năm nén”
Các bài đọc Chúa nhật hôm nay kêu mời
chúng ta suy niệm về giá trị của thời
gian và lao công. Thời gian được Chúa
ban cho chúng ta, không phải để lăng phí
vui chơi mà để làm việc. Ngày xưa, tại
công trường Nhă Điển (Hy Lạp) nhà hiền
triết Diogênê, giữa trưa hè, tay xách
một chiếc đèn sáng, đi t́m một người đàn
ông xứng đáng với danh xưng ấy. Hôm nay,
Sách Phương ngôn mô tả cho chúng ta một
người đàn bà lư tưởng. Đây không phải là
tiêu chuẩn một số bà tân thời mà ta
thường gặp bay lượn ngoài đường phố.
Nhưng nhà thi sĩ Thánh Kinh tŕnh bày
một người phụ nữ đầy sự sống, đảm đang,
“một thiên thần của gia đ́nh”.
Người đàn ông cũng như người đàn bà,
trời cho đôi tay,
“như chim sinh ra có cánh để bay, người sinh
ra có tay để làm việc”.
Sau đây là những đức tính cần thiết của
người đàn bà trong gia đ́nh. Bà ăn ở
được ḷng chồng con, xây dựng gia đ́nh
bằng đôi tay cần mẫn, tháo vát và chăm
chỉ. Có đức tin, lao công không phải là
áp bức, nô lệ. Với đức tin, mọi công
việc mang một ư nghĩa hiến dâng:
“Nàng rộng tay bố thí cho người nghèo
khó và giơ tay hướng dẫn kẻ bần cùng”. Người đàn bà là kẻ trợ lực của người đàn ông,
theo nhăn giới sách Sáng thế kư (1, 27;
2, 18-22), một người bạn ngang hàng và
đồng hành, sánh vai cùng t́m về chốn
hạnh phúc.
Trong Thánh Thư gửi giáo đoàn
Thessalonica, Phaolô đề cập đến giá trị
của thời giờ. Trong giáo đoàn, có người
lo sợ rằng ngày tận thế sắp đến, họ sợ
hăi đến độ không muốn làm ǵ cả. Phaolô
cảnh tỉnh. Đành rằng, sống hôm nay người
giáo dân không được quên số phận đời đời,
nhưng không phải chỉ nghĩ đến ngày Chúa
giáng lâm đến lại rồi không làm ǵ cả.
Vậy Phaolô bảo: “Hăy
làm việc, đừng ngủ mê”.
Hăy biết trọng th́ giờ Chúa ban.
Với bài Phúc Âm, chúng ta lại thấy rơ
bài học mà Phaolô vừa dạy cho giáo đoàn
Thessalonica hơn. Đó là giá trị thời giờ,
công việc và tài năng. Thiên Chúa khi
ban sự sống th́ đồng thời cũng ban
phương tiện để sinh sống như thời giờ,
tài năng như
“những nén bạc Chúa gởi”.
Nhưng Chúa ban tài năng th́ chúng ta có
trách nhiệm phải biết dùng tài năng để
sinh lợi cho ḿnh và cho kẻ khác.
Chúa phán dụ ngôn về nén bạc mà người
kia sắp đi xa, đem trao phó cho các đầy
tớ để họ làm lợi ra cho ông, tùy khả
năng. Người được năm, người được hai,
người được một. Rồi ông
“đi xa trong một thời gian lâu dài”. Đây là một điểm mà Chúa hay nhắc lại
trong các dụ ngôn, như người chủ về chậm,
người tân lang đến trễ, nhà Vua đi
phương xa. Đây không phải khoảng cách
thời gian xa gần cho bằng là lúc để mỗi
người nhận lănh trách nhiệm. Thời gian
Chúa ban để chúng ta dùng hầu sinh lợi,
v́ sẽ có một cuộc xét hỏi và tính sổ sau
này.
Chúa chú ư cách riêng đến người thứ ba,
chỉ lănh một nén bạc rồi đem chôn luôn.
Một nén bạc theo thời giá lúc ấy bằng
tiền lương của sáu ngh́n ngày làm việc.
Tiền làm ra tiền, nhưng phải có can đảm
và một chút liều lĩnh để biết đầu tư
sinh lời.
Trong việc phụng sự Chúa, Chúa cũng đ̣i
hỏi sự trông cậy và phó thác, đến liều
lĩnh như ta thường nói. Các nén bạc Chúa
trao chẳng khác ǵ Lời Phúc Âm của Chúa.
Ta phải đem phân phát. Các nén bạc Chúa
trao chẳng khác ǵ nắm giống lúa người
nông phu đem gieo văi. Có thể mất mát đi
ba phần nhưng phần c̣n lại bừng lên một
mùa gặt tốt, một thành ba mươi, sáu mươi,
một trăm.
Đời ta, dưới con mắt người đời có thể
được coi là thất bại, nhưng trước mặt
Thiên Chúa, có thể có một giá trị khác,
một đời tầm thường nhưng đă trở nên khác
thường.
Thánh Giêrađô Majella, tu sĩ DCCT, và
Martinô đệ Porres là những bằng chứng.
Porres đến gơ cửa một tu viện xin được
vào làm công. Giêrađô được nhận vào Ḍng
với câu giới thiệu:
“Xin gởi đến Cha một người chắc chả làm
được việc ǵ”. Nhưng cả hai là những v́ Thánh v́ đă cả đám
“liều lĩnh”
cho Thiên Chúa.
Cha Cố Hồng Phúc |