                |
|

09. TÌNH
NGHĨA ANH EM
Ngày xưa, tại một vùng nông thôn giáp kinh đô Giê-ru-sa-lem (
Jérusalem ) nước Do-thái, có hai anh em trai cùng làm ruộng trên
một thửa đất nhỏ. Người anh về sau đã lập gia đình và con cái
ngày một đông đúc nheo nhóc, trong khi người em thì vẫn sống độc
thân. Thế nhưng cả hai vẫn giữ đúng lời di chúc của cha mẹ, đó
là luôn sống bên nhau, cùng ra sức cầy cấy mảnh ruộng nhà. Tới
vụ mùa, họ thu gặt rồi bó những bó lúa thành hai đống bằng nhau,
rồi cứ thế để nguyên trên bờ ruộng...
Một năm, gặp cơn mất mùa đói kém, lúa thu về giảm hẳn đi nhưng
cả hai vẫn chia đều nhau một cách vô tư. Đến đêm, người em trằn
trọc mãi không ngủ được, cậu nghĩ: “Tội nghiệp ông anh mình phải
vất vả một tay nuôi vợ nuôi con năm sáu miệng ăn, nếu phần thóc
lúa thu hoạch của mình mà lại cũng bằng ngang với phần của anh
ấy thì không công bằng chút nào. Vậy mình hãy bí mật ra đồng lấy
chục bó lúa trong đống của mình mà bỏ thêm sang cho đống của anh
ấy, anh ấy có lẽ không để ý nhận ra đâu
!” Đoạn anh trở dậy,
thực hiện ngay ý định dễ thương ấy...
Cũng đêm hôm ấy, ở gian nhà bên cạnh, người anh cũng trăn trở
mãi không ngủ được, anh đánh thức vợ dậy để bàn bạc: “Mình xem,
em trai tôi, chú ấy còn trẻ, lại cứ sống cô độc không có ai giúp
đỡ trong công việc nặng nhọc hoặc an ủi chăm sóc chú ấy những
khi trái gió trở trời. Cùng làm chung thửa ruộng với chú ấy mà
chúng mình lại cũng nhận số lúa bằng với chú ấy thì coi không
được chút nào ! Mình nghĩ sao ? Hay là tiện dịp đêm nay tối trời
không có trăng, để tôi lén ra ruộng để chia thêm độ chục bó lúa
phần chúng mình sang cho đống của chú ấy...” Người vợ nhân hậu
đồng ý và người anh thực hiện ngay như dự tính...
Ngày hôm sau, cả hai anh em cùng ra đồng thì đều ngạc nhiên thấy
hai đống lúa của họ sao lại vẫn cứ bằng nhau y như trước, không
thay đổi suy suyển gì như dụng ý của họ. Trong thâm tâm cả hai
đều thầm nhủ: đúng là do mình đã quá dè xẻn ích kỷ, chuyển số
lúa ít quá, chẳng đáng bao nhiêu !
Thế là đến khuya, người em lại trở dậy, bí mật ra ruộng bỏ số bó
lúa nhiều gấp đôi hôm trước sang cho anh. Đến rạng sáng thì
người anh cũng nhẹ bước rời nhà ra đồng bỏ số lúa nhiều gấp đôi
sang cho em...
Sáng hôm sau, một lần nữa, cả hai lại kinh ngạc vì hai đống lúa
vẫn cứ y nguyên như cũ. Họ tự giận mình mà làm đi làm lại như
thế mấy đêm liền, nhưng vì người này mang bỏ vào đống của người
kia số bó lúa xấp xỉ như nhau, nên hai đống lúa vẫn cứ bằng nhau
!
Cuối cùng, một đêm nọ, hai anh em cùng chạm mặt nhau trên bờ
ruộng, bắt gặp người này đang lấy lúa mình mà bỏ thêm cho người
kia. Họ chưng hửng và chợt hiểu ra tất cả. Họ xúc động ôm chầm
lấy nhau, nghẹn ngào trong nước mắt. Từ đó, hai anh em quyết
định nhập chung số lúa lại để dùng chung cho cả hai nhà trong
thuận hòa hạnh phúc còn hơn cả những ngày trước đó...
Theo truyện kể của thi hào
LAMARTINE

|
|