                |
|

08. LÒNG
BIẾT ƠN
Ăng-đrô-clét ( Androclès ) là một nô lệ sống vào thời đế quốc Rô-ma,
đã đào thoát khỏi nhà tên chủ nô độc ác của mình để chạy vào
rừng, mong tìm được sự tự do.
Bất ngờ, anh trông thấy một con sư tử đang lê bước đi bằng ba
chân mà rên rỉ kêu gào đau đớn. Anh thương hại mủi lòng, quyết
định lấy can đảm tiến lại đỡ lấy chân con dã thú lên xem, thì ra
nó đạp phải một cái gai to. Anh khéo léo nhổ gai ra và tìm lá
cây thuốc trong rừng đắp vào vết thương đã sưng tấy, lại xé áo
băng bó cẩn thận trong khi con vật cứ để yên cho anh săn sóc...
Thế là từ đây, một người một thú trở nên đôi bạn thân thiết,
quấn quít bên nhau không xa rời một bước. Mỗi ngày, sư tử đi săn
mồi đều tha về cho ân nhân cứu mạng nó một phần thịt rừng ngon
nhất...
Một thời gian lâu sau đó, đang khi con sư tử mải đuổi theo con
mồi xa, Ăng-đrô-clét sơ ý lang thang ra bìa rừng nên bị bọn buôn
bán nô lệ bắt được. Anh bị giam rồi đưa trả về với cuộc sống nô
lệ tàn tệ trong một thời gian dài.
Cuối cùng, khi đã phải lao động đến kiệt sức, anh bị bán cho đại
hí trường Cô-li-dê ( Colisée ) để cho dã thú xé thịt theo sở
thích giải trí man rợ của người Rô-ma thời đó...
Hôm ấy, trong tiếng hò la quá khích của đám đông khán giả,
Ăng-đrô-clét đứng lẻ loi một mình giữa
đấu trường, trước mặt là một con dã thú đã bị bỏ đói lâu
ngày mới thả ra. Con vật xông ngay đến phía nạn nhân khốn
khổ. Thật bất ngờ, con vật bỗng khựng lại, nó nằm phục xuống
ngay dưới chân Ăng-đrô-clét. Thoạt tiên, anh cũng hết sức
kinh ngạc, nhưng ngay sau đó anh đưa tay vuốt ve con vật một
cách âu yếm, anh đã nhận ra đó chính là con sư tử đã thọ ơn
anh năm xưa trong rừng. Lúc này thì đám khán giả sau một
thoáng im bặt, bỗng đồng thanh reo hò hoan hô, cuồng nhiệt
đề nghị hoàng đế Rô-ma hãy trả tự do công khai cho cả đôi
bạn chân tình ấy...

| |