                |
|

07. NIỀM
VUI CHO MỌI NGƯỜI
Mỗi ngày, cứ vào buổi trưa, cụ già Tô-ma ( Thomas ) lại vào ngôi
nhà nguyện nhỏ bé, ở lại đó nhiều nhất là 2 phút, vâng, chỉ 2
phút thôi, rồi trở ra. Người giữ pḥng thánh lấy làm thắc mắc,
và một ngày kia đă chặn cụ Tô-ma lại để hỏi cho ra lẽ:
“Này ông Tô-ma, tại sao ông lại đến đây mỗi ngày
?”. Cụ Tô-ma điềm đạm trả
lời: “Tôi đến để cầu nguyện”. Người bạn già nhăn mặt: “Không thể
tin được ! Thế ông đọc kinh ǵ mà lại chỉ trong có mấy phút đă
xong ?” Cụ Tô-ma vẫn từ tốn giải thích: “Tôi chỉ là một lăo già
dốt nát, tôi cầu nguyện với Chúa theo một cách thức riêng của
tôi, tôi nói: ”Lạy Chúa Giê-su, này con đây, chính con là Tô-ma
đây !” Thế thôi, rồi tôi đi ra...”
Nhiều năm trôi qua, cụ Tô-ma ngày một trở nên quá già yếu và
bệnh tật, phải vào bệnh viện, ở khu dành cho người nghèo. Khi cụ
sắp qua đời, một linh mục và một chị nữ tu y tá đến bên giường
cụ, nhỏ nhẹ hỏi han: “Cụ ơi, cụ hăy nói cho chúng tôi biết, v́
sao kể từ khi cụ nhập viện tế bần này, mọi sự bỗng trở nên tốt
đẹp hơn, mọi người đều như cảm thấy hài ḷng, hạnh phúc và thân
thiện với nhau hơn ?” Cụ Tô-ma nhoẻn miệng cười móm mém, thố lộ:
“Tôi cũng không biết nữa. Khi c̣n đi lại được, tôi cứ đi chỗ này
chỗ kia để thăm mọi người, chào hỏi tṛ chuyện đôi chút. Đến khi
liệt giường, tôi mời mấy mọi người lại, kể chuyện tếu, chọc cho
họ cười vui. Với Tô-ma th́ mọi người phải luôn được hạnh phúc !”
Vị linh mục vẫn chưa thôi thắc mắc: “Nhưng c̣n phần cụ, nhờ đâu
cụ có được hạnh phúc ?” Cụ Tô-ma hỏi ngược lại: “Thế thưa cha và
thưa xơ, quư vị không cảm thấy hạnh phúc khi được người khác
thăm viếng mỗi ngày sao ?” Vị linh mục ngẫm nghĩ rồi gật gù đồng
ư: “Cụ nói phải ! Thế nhưng ai đă đến thăm cụ mỗi ngày ?” Cụ Tô-ma
tươi hẳn nét mặt trả lời: “Thưa Cha, khi tôi bắt đầu vào bệnh
viện này, tôi đă xin hai cái ghế, một cái dành cho cha hoặc cho
xơ, c̣n cái kia dành cho Đức Giê-su. Trước đây, tôi đến viếng
Ngài ở nhà thờ, nhưng nay tôi đă phải nằm liệt giường th́ chính
Đức Giê-su đă đến thăm tôi mỗi buổi trưa.”
Vị linh mục tṛi xoe mắt kinh ngạc: “Thế Đức Giê-su nói ǵ với
cụ ?” Cụ Tô-ma hănh diện trả lời: “Này Tô-ma, chính Thầy đây,
Giê-su của con đây !” Và, những ngày cuối cùng của cuộc đời qua
đi, trước khi cụ Tô-ma qua đời, ai cũng nh́n thấy cụ luôn mỉm
cười hạnh phúc...

|
|