                |
|

06. NHỊN
NHỤC TRONG YÊU THƯƠNG
Ở một quân y viện Pháp nơi chị nữ tu Ăng-toa-nét ( Antoinette )
thuộc Hội Dòng Nữ Tử Bác Ái của thánh Vinh Sơn đang phục vụ, có
một người thương binh đã già, nổi tiếng là khó chịu bẳn gắt, gặp
ai ông cũng cau có nạt nộ thô lỗ, nhất là ông không ưa người
Công Giáo. Mỗi khi bực mình, hận đời, hay bị vết thương hành hạ
đau đớn, ông lại chửi rủa la lối mọi người.
Một hôm, chị nữ tu đang băng bó cho một bệnh nhân ở cuối phòng
thì người lính già bỗng quát bảo chị: “Chị kia, đem lại đây cho
tôi ngay một quả trứng luộc, nhanh lên
!”
Chị thu xếp mọi việc thật nhanh nhẹn nhưng vẫn chu đáo, sau đó
vội vàng đi luộc quả trứng đem lại ngay. Nhìn quả trứng còn nóng
hổi, ông già lại quạu quọ: “Luộc còn giở sống giở chín như thế
này mà cũng đem cho tôi à ?” Chị Ăng-toa-nét lại nhẫn nhục vui
vẻ mang quả trứng đi luộc lại. Lần này thì ông già càng cự nự:
“Luộc trứng mà luộc kỹ thế, đâu còn gì là ngon lành nữa
!”
Chị nữ tu trẻ chẳng còn biết làm sao cho vừa ý bệnh nhân. Chị
nẩy ra một ý, khệ nệ khiêng cả chiếc lò đến kê một bên giường,
đặt chiếc soong lên, đổ nước vừa đủ rồi đưa cho ông ta một quả
trứng khác để ông có thể tự luộc lấy cho vừa ý.
Người lính già lặng lẽ quan sát, càng lúc càng giận sôi gan, cho
rằng chị nữ tu cố ý chọc tức, ông co chân đạp đổ tất cả, tay ném
quả trứng xuống nền gạch vỡ tan, miệng quát lớn: “Này, chị không
thấy tôi là một thương binh sao ? Tôi làm sao mà có thể tự mình
luộc trứng được ! Chị là y tá, chị bắt buộc phải phục vụ cho tôi
chứ ?” Chị Ăng-toa-nét lại lẳng lặng đi dọn dẹp lau chùi nền nhà
cho khô sạch, trong khi đó người lính già vẫn tiếp tục càu nhàu
hậm hực, theo dõi từng thái độ và hành động của chị.
Thế rồi chị lại mang đến một quả trứng khác, nhoẻn miệng cười,
giọng nhỏ nhẹ: “Bác ơi, con xin lỗi bác nhé ! Con hết sức ân hận
về chuyện đáng tiếc vừa rồi. Bây giờ, bác cố gắng dùng thử quả
trứng này, con đã chú ý luộc sao cho không quá non, cũng không
quá già lửa. Chắc lần này bác sẽ vừa ý và ăn ngon miệng...”
Đến đây thì bất giác trái tim chai đá của người thương binh già
như mềm ra, thổn thức xúc động sau biết bao năm tháng quên lãng
vì đời lính hiểm nguy gian khó. Ông bật thốt lên, giọng rưng
rưng: “Vâng, chị nữ tu ơi, bây giờ thì tôi sẽ ăn quả trứng này,
và tôi... tôi cũng xin ăn cả... tấm lòng nhẫn nại trung hậu của
chị nữa !” Chị Ăng-toa-nét vẫn tiếp tục phục vụ như thế cho đến khi hết
chiến tranh. Còn người lính già, trước khi xuất viện, đã tìm gặp
chị, ngỏ ý xin giúp ông tìm hiểu đạo...

|
|