VUI ĐỜI PHỤC VỤ - SỐ 4

05. NGỌN NẾN TRONG ĐÊM

Tác giả câu truyện dưới đây, bà Mác-sha A-rânx ( Marsha Arons ), một người gốc Do-thái vẫn thường xuyên làm một công việc từ thiện nhỏ tại một bệnh viện Hoa-kỳ. Bà kể lại một trong những kỷ niệm thấm thía cho tạp chí dành cho phụ nữ mang tên Thế Giới Phụ Nữ ( Woman’s World ) như sau:

Cứ mỗi tuần một lần, vào sáng thứ sáu, tôi lại đến một bệnh viện ở vùng Xtrốc-ki ( Strokie ) bang I-li-noi ( Illinois ) để phân phát các giá đèn cho những nữ bệnh nhân người Do-thái ở đây. Thắp đèn là một truyền thống người Do-thái vẫn làm để chào đón ngày Sa-bát ( Sabath ) tức là ngày thứ bẩy dương lịch. Thế nhưng nội quy bệnh viện không cho phép bệnh nhân đốt nến thật, do vậy chúng tôi đành mang cho họ những chiếc giá đèn cắm điện giả nến để họ thắp lên ngay từ buổi chiều ngày thứ sáu hằng tuần áp lễ Sa-bát...

Một ngày nọ, khi tôi đến bệnh viện như thường lệ, tôi gặp một bà cụ có lẽ đă 90 tuổi, tóc bà bạc trắng, da mặt và tay đều nhăn nheo, dù vậy, đôi mắt bà vẫn sáng và xanh, c̣n giọng nói th́ vẫn mạnh mẽ. Ḍ trong danh sách các bệnh nhân, tôi biết được tên bà là Sa-ra Cô-hen ( Sarah Cohen ). Sa-ra nói với tôi rằng bà không bao giờ muốn bỏ sót một lần thắp nến nào trong đời, do vậy tôi phải cắm ngọn nến điện vào cạnh giường, nơi bà có thể với tới dễ dàng để bật sáng.

Ngay khi tôi sắp về, bà nói: “Ta hy vọng rằng các cháu của ta sẽ đến đây kịp lúc để nói lời giă biệt sau hết với ta !” Thế rồi, đúng lúc tôi rời khỏi pḥng th́ một cô gái khoảng 20 tuổi cũng vừa tới. Tôi c̣n kịp nghe bà Sa-ra kêu lên: “Ồ, Man-ka ( Malka ) của bà ! Bà rất mừng được gặp cháu. Thế, c̣n Đa-vít ( David ) đâu ?”

Đến sáng chúa nhật, tôi trở lại bệnh viện để thu các giá đèn vừa dùng xong hôm trước. Khi đến gần pḥng của bà cụ Sa-ra, tôi thấy Man-ka đă chờ sẵn ở cửa, cô nói nhỏ với tôi: “Chị ơi, chị có thể để lại giá đèn cho em thêm vài giờ nữa được không ạ ?” Man-ka nói vắn tắt: “Đa-vít, cậu em trai của em đang ở tận Itx-ra-en ( Israel ). Nó đă hay tin bà ốm nặng và sẽ bay đến đây vào khoảng 12 giờ trưa nay.”

Tôi thật sự không hiểu mối liên quan giữa cái giá đèn và chuyến viếng thăm của Đa-vít. Man-ka giải thích: “Đối với bà nội của em, ngày Sa-bát luôn luôn là một ngày vui vẻ. Do vậy, bà không muốn chết đúng vào ngày này. Nếu chị để lại giá đèn, em sẽ làm cho bà tin rằng hôm nay vẫn c̣n là ngày Sa-bát, có thể bà sẽ gắng cầm cự được cho đến khi gặp được Đa-vít !”

Tôi nhận lời Man-ka ngay. Thật ra, trong suốt ngày hôm qua, lúc nào tôi cũng vẫn nhớ đến bà Sa-ra. Dường như nơi cụ có một sức mạnh tiềm tàng và một t́nh yêu rất lớn, do vậy, cụ không muốn cho người thân của ḿnh phải buồn bă v́ sự ra đi của ḿnh...

Khi trở lại bệnh viện vào buổi tối, tôi chạy như bay đến pḥng bà Sa-ra. Tôi mở cửa bước vào, chiếc giường hoàn toàn trống trải và ngọn nến điện đă tắt. Thật bất ngờ, tôi nghe một giọng nói dịu dàng từ phía sau, giọng của cô Man-ka: “Chị ơi, Đa-vít đă đến vào buổi trưa nay. Cậu ấy đă kịp nói lời cuối cùng với bà nội thân yêu, đặc biệt, cậu ấy c̣n kịp báo cho bà một tin vui: vợ cậu ấy đă có thai, nếu đó là một bé gái, tên đứa bé sẽ là Sa-ra !”

Tôi lặng lẽ quấn dây điện vào chân đế của giá nến để mang về. Bóng đèn vẫn c̣n âm ấm, và tôi chợt nhận ra một điều: T́nh yêu quả thật giống như một ngọn nến thắp sáng trong đêm, nó mang đến cho trái tim con người niềm tin, niềm hy vọng và cả ḷng can đảm vượt qua cái chết...

Bản dịch PHAN SƠN, báo TUỔI TRẺ CHỦ NHẬT 4.1998.


Copyright Radio Me Hang Cuu Giup 2004. All rights reserved