
31. TẤM LƯNG CHE
CHỞ ĐỜI TÔI
Tôi được sinh ra tại một ngôi làng bé nhỏ ở tỉnh Quảng Nam,
khi cuộc chiến tranh Pháp – Việt bắt đầu khốc liệt. Những
năm tháng đầu đời tôi đă sống trong tiếng bom đạn, trong
cảnh nhà cháy và tiếng khóc la hăi hùng. Cứ mỗi buổi sáng,
cha phải cơng tôi trên vai sang một làng khác để xa tầm đạn
của đồn binh Pháp.
Tôi không thể nào quên cái hôm cha cơng tôi lội qua sông.
Bởi v́ hôm ấy, lính Pháp đă lùng sục vào đúng ngôi làng mà
cha con tôi đang tạm lánh. Cha tôi quyết định lội qua con
sông cái để được an toàn hơn. Cha cơng tôi trên vai và bơi
ếch chầm chậm qua sông. Vừa bơi cha tôi vừa nói: “Con bu cho
chặt nghe !” Câu nói ấy cứ lập đi lập lại nhiều lần để tôi
khỏi ngủ. Có lẽ lúc ấy cha sợ tôi rơi khỏi sự đùm bọc che
chở của ḿnh...
Trong nhiều năm như thế, với bao nhiêu cực nhọc, bao nhiêu
cay đắng trong chiến tranh, tôi dần dần lớn lên trong đôi
tay và “chiếc nôi” lưng của cha... Mấy mươi năm sau, giờ
đây, tôi không c̣n nơi để bu để bám chặt vào, khi tôi đă rơi
xuống gịng sông cuộc đời với biết bao nhiêu thác ghềnh mà
chỉ có một ḿnh tôi bơi lội bương trải...
Tôi quên làm sao được h́nh ảnh cha tôi đêm đêm vẫn ngồi cạnh
chiếc giường của mấy anh em tôi. Chiếc giường ấy, cha tôi đă
đóng một đầu cao một đầu thấp, phía đầu thấp được cha đặt ở
ngay miệng hầm tránh đạn. Cha mẹ tôi cứ thế thay phiên nhau
canh chừng. Mỗi khi nghe tiếng bắn “đề-pa” ( départ ) của
súng đại bác, lập tức cha tôi chống chiếc giường lên để anh
em tôi tuột thẳng vào hầm bằng hai tấm ván. Xong xuôi, cha
tôi vẫn ở lại ngoài miệng hầm, như thể muốn lấy thân ḿnh mà
ngăn cản chống đỡ đạn bom và phủ che chúng tôi được b́nh an
vô sự...
Tôi cũng chẳng thể nào quên được những chữ mà cha đă dạy tôi
trong những năm tháng khốc liệt ấy. Để tôi biết đọc biết
viết, cha lấy một miếng ván có kích thước chỉ bằng quyển vở,
đem bào nhẵn và sơn màu đen bằng khói đèn trộn với lá rau
lang giă nhuyễn. Mỗi ngày, dù ở lại nhà hay phải theo cha
chạy giặc th́ tôi vẫn học được một mẫu tự. Sáng dậy, cha tôi
“phóng” một chữ lên tấm bảng, rồi buộc tôi cứ mỗi lần viết
theo là lại đọc to cho cả nhà nghe. Cứ vậy, chỉ trong ṿng
hai năm, tôi đă đọc, đă viết thông thạo và làm được bốn phép
tính.
Cho đến hôm nay, theo đuổi nghề dạy học đă gần ba mươi năm,
tôi vẫn ao ước phải chi được một lần gặp lại cha để tôi có
thể bày tỏ t́nh cảm của một đứa con, một đứa học tṛ. Ôi
người cha nhân từ, người thầy mẫu mực đă che chở, đă dạy dỗ
con trong những ngày tháng cơ cực xa xưa...
