                |
|

30. CÂY GIẺ CỦA
CUỘC ĐỜI
Một ông lão khôn ngoan biết mình sắp chết, cho họp toàn thể
con cháu lại để có những lời khuyên cuối cùng. Cụ đã kết
thúc các giáo huấn bằng một lời căn dặn khác thường như sau:
“Sau khi cha chết, các con chớ có theo truyền thống mà
đốn đi cây giẻ ( cây fayard ) của cha đã trồng được gần 90
năm qua trong vườn của nhà mình. Các con phải biết rằng
chính nó đã giúp cha biết sống đạo hạnh suốt cả cuộc đời đã
qua của cha đấy...”
Theo tập tục lâu đời của giòng họ này, mỗi khi có một đứa
trẻmới chào đời thì chính tay người cha sẽ trồng một cây giẻ
còn non vào một góc vườn đã dành sẵn. Cứ thế, sự sống của
cây giẻ sẽ gắn liền với cuộc đời đứa bé. Và cuối cùng, người
ta sẽ chỉ chặt cây khi chủ nhân của nó nhắm mắt lìa đời...
Từ năm lên 10, ông lão thuở ấy còn là một cậu bé, đã hết
lòng yêu mến cây giẻ của mình. Trên vỏ cây nhẵn thín của nó,
ông đã khắc những ngày tháng đáng ghi nhớ: ngày sinh, ngày
rước lễ lần đầu, ngày được thêm sức, ngày gia nhập quân đội,
ngày cưới, người có đứa con đầu lòng... Trong những buổi
chiều đẹp mùa hè, niềm vui thú nhất của ông là đến ngồi hồi
lâu dưới bóng cây. Chính nơi đây, ông thường đối chiếu đời
sống của ông với đời sống của cây giẻ...
Và rồi ông đã ngẫm ra được một điều là: nhựa sống đang tràn
trề nuôi dưỡng cây giẻ cũng chính là bao ân sủng Thiên Chúa
đã và vẫn còn đang ban tặng cho ông, những lá cây tươi xanh
chính là những ước mơ hoài bão đầy thiện chí, những trù tính
tốt đẹp để xây đắp tương lai đời ông. Những kỳ lá úa rơi
rụng vào mùa thu hằng năm gợi lại cho ông những yếu đuối,
những thất vọng chán chường, và cả những thay đổi của lòng
dạ con người ông. Rồi mùa đông trở về, cây giẻ lại nhắc nhở
ông đến cái chết về thể xác và cả cái chết về phần linh
hồn...
Cứ thế mà mối tương giao dễ thương giữa ông và cây giẻ ấy đã
nâng đỡ dẫn dắt con đường đời của ông luôn luôn đi đúng
hướng mà Thiên Chúa mong muốn. Cứ sau những biến cố xảy đến
và qua đi trong đời, lòng yêu mến gắn bó của ông với cây giẻ
lại càng thêm sâu xa...
Và đến hôm nay thì ông sắp ra đi, nhưng ông vẫn muốn cây giẻ
còn đó để nhắc nhớ cho con cháu, cho mọi người về ý nghĩa
thế nào là một cuộc sống chan hòa tình yêu thương quan phòng
của Thiên Chúa.

|
|