                |
|

03.
CÂU CHUYỆN CỦA BA ĐỨA TRẺ
Một bà cụ già trong một lần sang chơi với ba đứa trẻ hàng xóm,
đã đặt ra một tình huống: “Các cháu yêu quý của bà, giả sử một
hôm nào đó, các cháu đang chơi dưới một chiếc giếng cạn. Đột
nhiên, mạch nước dưới lòng giếng bất ngờ ứa ra, tràn lên rất
nhanh. Miệng giếng hẹp, chỉ có lối cho từng em một lên được bờ
giếng. Vậy ai trong các cháu sẽ lên trước ?”
Bé trai 7 tuổi nhanh miệng trả lời: “Thưa bà, cháu sẽ để cho đứa
em út của cháu lên trước !”
Bé gái 10 tuổi là chị cả cũng bảo: “Cháu sẽ giúp cho đứa em út
của cháu lên trước ạ !” Cụ già hỏi tại sao thì em trả lời ngay:
“Thưa bà, vì cháu lớn nhất, cháu phải lên cuối cùng.” Cụ hỏi
tiếp: “Thế lỡ cháu lên cuối cùng không kịp mà bị gộp nước thì
sao ?” Bé gái thản nhiên trả lời: “Cháu có thể chết, nhưng hai
em của cháu thì sẽ không hề gì ạ !”
Đến đây thì cụ già rơi nước mắt, vừa xoa đầu mấy đứa trẻ vừa
ngẫm nghĩ: “Quả thật, thông minh không hẳn chỉ là năng lực của
trí tuệ và kiến thức. Nó còn bao hàm cả tình yêu thương và tình
người. Thông minh tự thân nó chứa đựng đức hạnh...”

|
|