
28. CHA TÔI
Dưới đây là lời chia sẻ chân thành của một bạn trẻ người
Trung Hoa về chính người cha ruột của ḿnh. Bài viết được
đăng trong tạp chí Độc Giả Văn Trích...
Tôi rất sợ người khác trông thấy tôi đi cùng với cha tôi,
chính là v́ ông bị thọt chân, mà người lại thấp bé, khi bước
cứ phải vịn vào cánh tay tôi. Thật khó khăn lắm chúng tôi
mới giữ được nhịp bước. Ông bước đi, vừa tập tễnh, lại vừa
xiêu vẹo, khiến tôi rất là bực ḿnh. Do vậy, dọc đường tôi
và cha tôi rất ít khi tṛ chuyện. Lần nào cha cũng nói: “Con
cứ đi đi, cha sẽ theo kịp bước chân con mà...”
Quăng đường chúng tôi đi thường là từ nhà đến ga xe điện
ngầm và ngược lại. Cha tôi đi làm. Dù tật nguyền, cha tôi
vẫn đi làm. Những lúc thời tiết khắc nghiệt, ngay đến người
b́nh thường cũng không thể ra ngoài, th́ bằng mọi cách, ông
vẫn đến được công sở, và ông thấy tự hào v́ điều ấy.
Những lúc băng tuyết ngập trời, cha mới chịu ngồi vào chiếc
xe trượt tuyết trẻ con cho chị gái tôi hoặc tôi đẩy qua con
đường băng tuyết. Đến nơi, tay ông vịn vào lan can ở nhà ga,
từng bước lần xuống các bậc thang vào đường hầm xe điện, cho
đến khi tới được chỗ không c̣n tuyết đổ dầy, ông mới buông
tay ra. Cũng may là sở làm của ông nằm ngay trạm dừng của xe
điện, cho nên ông không phải đi đâu ra ngoài xa xôi cho đến
khi có người lại đón về.
Bây giờ nghĩ lại, tôi không khỏi ngạc nhiên, phải là một
người có nghị lực ghê gờm lắm mới có thể chịu đựng được gánh
nặng công ăn việc làm trong một hoàn cảnh gian nan như thế.
Mà tôi lại c̣n ngạc nhiên hơn nữa khi cha tôi lúc nào cũng
vẫn vui vẻ, không một lời than thân trách phận.
Cha tôi không hề tự ti trước mặt người khác, cũng không hề
đố kỵ khi thấy người khác may mắn hơn ḿnh. Ông chỉ chú ư có
một điều duy nhất: người ta có hảo tâm hay không ? Sau này,
càng trưởng thành, tôi lại càng tin rằng hảo tâm chính là
tiêu chuẩn thích đáng của mỗi con người, cho dù rốt cục, tôi
cũng chưa thật sự hiểu rơ hảo tâm là thế nào. Tôi chỉ mang
máng nhận ra nơi ḿnh đôi lúc đă thiếu vắng thứ hảo tâm ấy.
Có một số việc cha tôi không làm được, thế nhưng ông vẫn
gắng tham dự bằng nhiều cách. Đội bóng chày nghiệp dư thiếu
người hướng dẫn th́ ông đă t́nh nguyện đích thân làm huấn
luyện viên ngay bởi kiến thức của ông về môn thể thao này
phải nói là hết sức phong phú. Ông cũng thích các buổi vũ
hội nhưng đành chịu, chỉ ngồi xem một chỗ và tự t́m thấy
niềm vui cho riêng ḿnh.
Một lần, người ta tổ chức đấu vật trên băi biển, cha tôi
không thể đứng một ḿnh trên cát, lại chẳng chịu ngồi yên
xem cuộc đấu, thế là ông vẫy tay gọi mọi người: “Này, có
ai dám ngồi xuống đây đấu tay đôi với tôi không nhỉ ?”
Tuy nhiên, chẳng có ai thèm ngó ngàng đến cha tôi, có khi họ
c̣n chế nhạo rằng ông là một đấu thủ chưa cần đấu đă thua
trận rồi ! Măi đến bây giờ tôi mới hiểu được cha tôi đă khắc
phục được khuyết tật chính là qua các hoạt động và tṛ chơi
ấy.
Khi tôi gia nhập lực lượng hải quân, một lần được về phép,
cha tôi dẫn tôi vào cơ quan và hănh diện giới thiệu với các
bạn đồng nghiệp: “Đây là con trai của tôi, cũng chính là
bản thân tôi đấy ! Giá như không bị tật ở chân, tôi cũng đă
có thể được như nó hôm nay...”
Bây giờ th́ cha tôi đă không c̣n nữa, ông mất đă khá lâu
nhưng tôi th́ vẫn không thể quên không nghĩ đến ông. Tôi
không rơ là ông có hiểu rằng hồi đó tôi rất ngại không muốn
người ta nh́n thấy cảnh tôi phải d́u cha tôi tập tễnh bước
đi. Tôi vô cùng ân hận và nuối tiếc v́ không c̣n cơ hội để
nói một lời xin lỗi với cha tôi nữa...
Cứ mỗi lần trong ḷng tôi chợt thấy ghen tỵ với niềm hạnh
phúc hay sự may mắn của người khác là tôi lại sực nghĩ ngay
đến cha tôi. Lúc ấy, giá như có cha tôi bên cạnh, tôi sẽ níu
lấy cánh tay của ông đă giữ vững bước đi của chính tôi. Và
chắc chắn là tôi sẽ nói với cha tôi rằng: “Cha ơi, cha cứ
đi đi, con sẽ cố gắng theo kịp bước chân cha...”
