
24. SỰ SỐNG ĐÍCH
THỰC
Một buổi sáng tháng 8 năm 1994, cô gái Pét-ti Su-béc ( Patty
Suberg ) 22 tuổi, người bang Ten-ne-xi ( Tennessy ) nước Mỹ,
cùng bạn đi du lịch dã ngoại. Khi xe của họ tiến gần tới khu
vườn bảo tồn thiên nhiên quốc gia thì gặp tai nạn. Pét-ti bị
chấn thương sọ não rất nặng. Dù đã được cấp cứu kịp thời,
chị đã không qua khỏi được tay tử thần.
Tấn thảm kịch này xảy ra sau gần 4 năm kể từ ngày Pét-ti
quyết định một việc làm nhân đạo. Buổi chiều hôm ấy, chị lựa
lời thưa với bố: “Thưa ba, con đã ký vào một văn bản, coi
như một tờ di chúc, theo đó, con tự nguyện sẽ hiến các bộ
phận trong cơ thể để cứu những người bệnh khác trong trường
hợp con gặp phải điều bất hạnh nhất là cái chết
!”
Ông bố khá sửng sốt, nhưng ông chỉ thầm cho rằng con gái
mình lẩn thẩn, cô sắp tốt nghiệp đại học Y khoa, trẻ tuổi,
đầy sức sống, đã chết thế nào được mà đòi hiến với tặng !
Vậy mà, bây giờ thì...
Nửa giờ sau khi tai nạn xảy ra, ông Chét-xtơ Su-béc (
Chester Suberg ), 58 tuổi, mắc bệnh nhồi máu cơ tim từ năm
32 tuổi, nhận được tin dữ về con gái mình. Các chuyên gia
ghép tim thuyết phục ông rằng đây là cơ hội tốt, ông chính
là người thích hợp nhất để được ghép trái tim của con gái
thay cho quả tim đã quá yếu của ông. Các người con còn lại
cùng với bà vợ cũng khẩn khoản mong ông nhận lời. Các con
ông nói trong nước mắt: “Chúng con đã mất chị Pét-ti, chúng
con không thể mất thêm bố nữa !” Thế là mọi việc được quyết
định.
Sau 3 giờ 30 phút, ông Chét-xtơ đã được thay tim bằng quả
tim của con gái. Đó là trái tim của một nữ y sĩ trẻ có tâm
nguyện được hiến dâng cho người khác. Không riêng ông
Chét-xtơ, nhiều người khác cũng được cứu sống nhờ các bộ
phận khác từ cơ thể của Pét-ti như mật, gan, thận, phổi và
cả đôi mắt.
Mặc dù rất thương tiếc con gái, ông Chét-xtơ vẫn tự hào tâm
sự với báo chí: “Pét-ti của tôi không còn nữa, nhưng nó thật
sự có ích cho người khác. Có một người đã được nhìn bằng đôi
mắt hiền dịu của nó, một người khác được thở bằng lá phổi
tươi trẻ của nó... Và còn nhiều, còn nhiều nữa... Con gái
yêu dấu của chúng tôi vẫn đang sống trong nhiều người khác.
Đó mới là một sự sống đích thực...”
