
23. NGƯỜI THẦY
THUỐC GIẢ TRANG
Hoàng đế nước Phổ ( nước Đức và nước Áo ngày
nay ) Gio-xép đệ nhị ( Joseph II ), là con của hoàng hậu
Ma-ri Tê-re-dơ ( Marie Thérèse ) và vua Phrăng-xoa đệ nhất (
Francois I ). Ông vốn là một vị hoàng đế giàu ḷng bác ái,
luôn gần gũi với người nghèo. Ông mất năm 1790. Sau đây là
một trong những câu truyện được truyền tụng về ông lúc sinh
tiền.
Một hôm, hoàng đế giả trang làm một người thường dân thả bộ
ra phố ngay giữa khu kinh đô Viên ( Vienne ). Bất ngờ có một
em bé chạy đến vừa khóc vừa nài xin ông bố thí cho một đồng,
để em có thể chạy đi mời thầy thuốc đến khám bệnh cho mẹ em
hiện đang đau nặng. Em mếu máo nói: “Thưa ông, cháu đă thử
đi mời nhưng bác sĩ lại đ̣i phải có một đồng trả tiền khám
bệnh mới chịu đến nhà cháu. Vậy mà...”
Vị hoàng đế liền lấy ngay một đồng bạc đưa cho em bé, ông
không quên hỏi địa chỉ nhà em. Em bé cảm ơn ông khách lạ
nhưng tốt bụng, rồi vội chạy vội đi mời bác sĩ. C̣n ông th́
rảo bước đi t́m ngôi nhà người bệnh đáng thương...
Khi ông bước vào, bà mẹ em bé cứ ngỡ đây là bác sĩ mà con
ḿnh mời đến, nên cứ thật t́nh kể lể bệnh trạng của ḿnh.
Ông lẳng lặng nghe, cũng xem mạch, rồi lấy một mảnh giấy
trong túi ra kê một đơn thuốc, dặn cứ thế mà mua thuốc uống.
Xong xuôi, ông từ biệt ra về ngay...
Được một lúc th́ em bé mới chạy về cùng với ông thầy thuốc
thật sự. Bà mẹ ngạc nhiên v́ sao lại có tới hai ông thầy
thuốc đến khám cho ḿnh. Bà vốn dĩ mù chữ nên lấy tờ giấy
đơn thuốc ban năy ra đưa cho ông thầy thuốc đến sau xem. Ông
ta vừa đọc lướt qua đă vội kinh hồn la lên: “Thôi chết tôi
rồi, hoàng đế của chúng ta vừa mới ghé qua đây. Bà cứ bảo
cháu bé cầm lấy tờ giấy này đến ngân hàng để nhận 250 đồng
tiền vàng chi phí thuốc men và chăm sóc bồi bổ cho khỏe
mạnh. Số tiền này quá lớn, đủ để bà làm ăn buôn bán và cho
cháu bé ăn học đến lớn cơ đấy ! C̣n phần tôi, tôi không dám
nhận tiền của cháu bé đă trả cho tôi nữa đâu, tôi xin hoàn
lại ngay...”
Dứt lời, ông bác sĩ tham tiền vội đưa lại đồng bạc, cẩn thận
khám bệnh cho người mẹ, kê đơn thuốc đầy đủ kỹ lưỡng và từ
giă ra về, hẹn sẽ c̣n đến chăm sóc cho đến khi người bệnh
khỏe hẳn chứng ho lao. Từ đó, ông bác sĩ hồi tâm và hiểu
rằng sẽ chẳng bao giờ đ̣i tiền trước khi chữa bệnh, nhất là
những đồng tiền khó nhọc của những người dân lao động đang
gặp phải cơn hoạn nạn bất hạnh...
