VUI ĐỜI PHỤC VỤ - SỐ 4

20. HĂY DỌN CHỖ Ở CHO ĐỜI SAU

Một buổi chiều, có một lữ khách nghèo t́m đến trước một dinh thự nằm ở ven một khu rừng để xin trọ qua đêm v́ lỡ độ đường.

Không ngờ đây lại là nơi nghỉ chân sau những chuyến đi săn của một nhà quư tộc giàu có nhưng nổi tiếng là hết sức keo kiệt ích kỷ. Thế là đích thân chủ nhà ra xua đuổi không thương tiếc: “Đây là dinh thự của ta chứ không phải là nhà trọ mà ai muốn vào ở cũng được !”

Cánh cửa đóng xập lại ngay. Nhưng người khách lạ vẫn kiên nhẫn đập cửa măi cho đến khi nhà quư tộc lại phải ra mở cửa quát tháo to tiếng. Người khách vẫn từ tốn đề nghị: “Thưa ngài, xin ngài b́nh tĩnh bớt giận, xin phép cho tôi hỏi ngài 3 câu, nếu như ngài là một người thông minh trả lời được th́ tôi sẽ xin đi khỏi đây ngay !"

Nhà quư tộc nổi máu tự ái nên nhận lời, vẫn chắc mẩm ḿnh sẽ thắng. Người khách bắt đầu hỏi câu thứ nhất: “Ai đă ở trong dinh thự này trước ngài ?” Nhà quư tộc trả lời được ngay: “Cha ta đă ở đây chứ ai ?”

Người khách lại hỏi câu thứ hai: “Thế ai đă ở đây trước ông thân sinh của ngài ?” Nhà quư tộc ngẩn ngơ không biết trả lời thế nào, v́ cha con ông ta chỉ mới làm chủ ṭa dinh thự này sau khi người chủ quư tộc trước đây đă bị phá sản rồi tự tử chết đă rất lâu.

Đến đây th́ người khách mới nói: “Nếu vậy th́ cha ngài và cả ngài nữa, cũng chỉ là những người khách trọ ở đây trong một thời gian nào đó, rồi đến một ngày chính ngài cũng phải nhường lại cho một chủ nhân khác. Hóa ra cái dinh thự nguy nga này cũng chẳng khác ǵ một thứ quán trọ..”.

Người khách lạ nhận ra đă có sự đánh động sâu xa nơi nhà quư tộc, ông ta ngỏ lời: “V́ vậy, tôi thành thật khuyên ngài đừng quá phung phí tiền bạc để làm đẹp và chỉ bo bo giữ lấy cho riêng ḿnh một cái quán trọ tạm bợ chóng qua như thế này. Ngược lại, tôi nghĩ ngài nên cởi mở tấm ḷng để giúp đỡ những người nghèo khổ và cơ nhỡ thiếu thốn. Và như thế, chính là ngài đă biết chuẩn bị sửa soạn cho một chỗ ở vĩnh cửu đời sau trên Nước Trời...”



Copyright Radio Me Hang Cuu Giup 2004. All rights reserved