
17. CHIẾC ÁO
RÁCH
Một linh sư Ấn-độ giáo theo trường phái khổ
tu nhiệm nhặt, rất hài ḷng về sự tiến bộ của đệ tử. Nhận
thấy anh ta không c̣n cần đến sự d́u dắt của ḿnh nữa, ngài
lặng lẽ bỏ đi, để lại cho anh một túp lều tranh xiêu vẹo và
một chiếc áo rách. Từ đó, sáng nào anh ta cũng xuống sông
Hằng ( Gange ) để thanh tẩy theo đúng nghi thức, đồng thời
để giặt chiếc áo rách là tài sản duy nhất của anh...
Một hôm, anh thấy chiếc áo rách phơi ở bờ sông đă bị chuột
cắn nát bươm, không thể nào c̣n dùng được nữa. Anh đành vào
làng xin một chiếc áo cũ khác. Thế nhưng hôm sau, chiếc áo
lại bị chuột cắn tan tành. Anh nẩy ra ư phải nuôi một con
mèo để nó t́m diệt con chuột... Không ngờ từ khi có thêm con
mèo, anh phải chia bớt khẩu phần ăn vốn đă quá ít của anh,
và anh đă phải đi xin người ta thêm cơm và bánh, những thứ
ăn tương đối ngon, hợp khẩu vị con mèo.
Thế rồi cứ phải cực nhọc đi xin ăn, một hôm anh nẩy ra ư xin
ăn một con bê con để nuôi cho lớn thành con ḅ, lấy đó làm
vốn sinh nhai. Nhưng đă nuôi ḅ th́ lại phải lo đi cắt cỏ,
kín nước cho ḅ, đâm ra anh chẳng c̣n giờ để cầu nguyện nữa.
Anh lại nẩy ra ư phải thuê một chú bé đảm trách riêng công
việc này.
Chẳng bao lâu, số ḅ và số người cắt cỏ thuê cho anh tăng
nhanh, anh trở nên một ông chủ một nông trại giàu có. Anh
bỗng cảm thấy đời ḿnh cô đơn, cần có thêm người thân tín để
có thể chia sẻ và cai quản cái sản nghiệp đồ sộ này, anh
quyết định phải cưới vợ, sinh con đẻ cái...
Hơn mười năm sau, vị linh sư cũ của anh có dịp trở lại thăm
anh, ngài không c̣n nhận ra túp lều nghèo nàn xa xưa nữa, v́
giờ đây, thay vào đó là cả một dinh thự nguy nga. Ngài t́m
người đệ tử cũ và hỏi: “Thế này là thế nào hả con
?” Anh thú
nhận: “Thưa thầy, tất cả cơ nghiệp này con đă có, chỉ v́ con
đă không làm cách nào giữ được... chiếc áo rách !”
Theo LỜI HẰNG SỐNG 1.1996.
