                |
|
 |
13. CÁI
BẠT TAI V̀ THA NHÂN
Năm 1227, bá tước Sa-vân-buốc ( Schavenbourg ) nguyên là thiếu
tướng trong quân đội hoàng gia Phổ ( khu vực nước Đức và nước Áo
ngày nay ), đă từ bỏ mọi sự để theo Chúa. Ông xin vào tu Ḍng
Những Anh Em Hèn Mọn của Thánh Phan-xi-cô ( Ordre des Frères
Mineurs de Saint Franois ). Bề trên trao cho thầy một bộ quần
áo nghèo hèn, một chiếc bị và một cái bát để đi khất thực ngay
giữa nơi thành thị đông đúc cho người nghèo và cũng là để tự
nuôi sống.
Một hôm, đang trên đường đi xin ăn, ông gặp một vị hoàng thân
quư tộc đang dạo phố. Ông đến ngửa tay xin bố thí, nhưng vị
hoàng thân chẳng màng lưu tâm. Nhà tu hành tiếp tục theo sau nhỏ
nhẹ nài van một cách kiên tŕ nhẫn nhục. Bực quá, vị hoàng thân
quay phắt lại, đánh cho thầy tu vốn là một cựu bá tước một cái
bạt tai nẩy lửa.
Thầy cảm thấy bị xúc phạm danh dự ghê gớm, ḷng tức giận chỉ
trực trào lên như trong những ngày oai phong xưa kia. Thế nhưng,
thầy đă kịp b́nh tĩnh lại vàkhiêm hạ nói, tay vẫn ngửa ra:
“Vâng, thưa ngài, phần cái bạt tai th́ tôi xin vui ḷng lănh
nhận, nhưng c̣n phần dành cho những người nghèo khổ đáng thương
hơn tôi, th́ xin ngài đừng quên bố thí...”
Theo tạp chí TIN VUI
 |
|
|