                |
|
 |
12. EM BÉ
NGAY THẲNG
Nhà văn Pháp Pê-cô ( Pécaut ) có kể lại một câu truyện có thật
và đầy xúc động, mà ông đã gặp một lần trong đời để rồi vẫn còn
nhớ mãi, không thể nào quên được. Câu truyện như sau:
Một hôm, tôi vừa ra khỏi nhà thì một em bé trạc 12 tuổi chạy đến
van nài tôi mua giúp em một hộp diêm quẹt. Động lòng thương, tôi
rút ví ra định mua, nhưng tôi lại chỉ có toàn tiền chẵn. Tôi
đang ngần ngại thì thằng bé nói ngay: “Không sao ông ạ, xin ông
cứ vui lòng đưa tiền cho cháu, cháu sẽ chạy đi tìm chỗ đổi tiền
rồi trở lại trả cho ông ngay.
Tôi nhìn thằng bé với một thoáng nghi ngờ. Nó vội nói: “Thưa ông,
cháu không phải là một thằng ăn cắp đâu ạ !”
Quả vậy, gương mặt xanh xao của nó có vẻ thành thật đến mức tự
hào. Tôi liền trao cho nó một đồng tiền vàng, và nó chạy biến
ngay về hướng cuối phố. 5 phút trôi qua, rồi 10 phút, tôi bắt
đầu hồ nghi sự ngay thẳng của thằng bé. Và nửa giờ sau thì tôi
hết kiên nhẫn, bỏ đi tiếp tục cuộc dạo phố, lòng thầm nhủ sẽ
chẳng bao giờ còn tin vào những bọn lêu lổng đầu đường xó chợ
như thế nữa...
Buổi trưa, khi về tới nhà, đúng chỗ ban sáng thì tôi lại thấy
một đứa bé hơn, chỉ độ 8, 9 tuổi, khuôn mặt giống “thằng ăn cắp”
như tạc. Nét mặt nó bộc lộ một sự lo âu tuyệt vọng. Nó thổn thức
nói với tôi: “Thưa ông, có phải ông đã đưa cho anh cháu một đồng
tiền vàng không ạ ? Đây là chỗ tiền lẻ. Chính anh cháu nhờ gửi
lại cho ông. Chúng cháu đều là trẻ mồ côi nhưng không phải là
bọn ăn cắp. Anh cháu không thể trao tận tay ông ngay lúc sáng là
vì anh cháu đã bị xe đụng khi vội chạy đi tìm chỗ đổi tiền. Cháu...
cháu sợ rằng anh cháu chết mất thôi...” Tôi bàng hoàng vội hỏi
thằng bé trong tiếng nghẹn ngào: “Thế bây giờ anh cháu nằm ở đâu
? Dắt bác đến gặp anh cháu ngay đi...
Tôi rảo bước gần như chạy sau em bé. Chúng tôi rời khỏi những
khu phố giàu sang để lách vào những con hẻm lầy lội tối tăm của
một khu lao động nghèo khổ. Em bé dừng lại trước một căn lều
xiêu vẹo. Trong một xó tối, tôi nhận ra thằng bé bán diêm quẹt
ban sáng. Nó nằm dài bất động trên một đống áo quần cũ rách, mặt
trắng bệch vì mất khá nhiều máu. Nó thều thào nhìn tôi: “Thưa
ông, xin ông lại gần cháu hơn một chút với...”
Tôi tiến lại gần, quỳ một chân, cúi xuống đỡ lấy bàn tay nhỏ bé
và lạnh ngắt. Em nói với tôi, ánh mắt lấp lánh niềm vui ngây thơ:
“Em cháu đã đưa chỗ tiền lẻ cho ông rồi phải không ạ ? Ông thấy
không, chúng cháu đâu có phải là những đứa lừa gạt và ăn cắp.
Cháu chỉ có mình nó là em ruột, cháu bị tai nạn thế này, rồi đây...
Ôi trời ơi, rồi đây em cháu sẽ ra sao đây
?
Tôi lặng lẽ cúi xuống hôn lên vầng trán bị giập nát vì vết
thương của em, và tôi đã hứa với em rằng tôi sẽ hết lòng chăm
sóc thằng bé thay cho em. Tôi nói chuyện với em được một lúc,
bàn tay gầy guộc của em cứ để mãi trong tay tôi...
Tội nghiệp thằng bé, tôi biết vết thương rất trầm trọng, không
còn có thể làm gì để kịp cứu chữa cho em. Thằng bé có lẽ đã cố
gắng thoi thóp sống chỉ cốt để gặp được tôi, trăn trối một lời
cuối cùng. Bây giờ thì em không còn rên rỉ đau đớn nữa, đôi mắt
em liếc nhìn đứa em thân yêu rồi chớp chớp nhìn tôi với một vẻ
bình thản gần như hạnh phúc...
Đấy, người bạn bé nhỏ của tôi đã chết như thế đấy. Thằng bé đã
cho tôi biết thán phục và thương cảm trước một tâm hồn trẻ thơ
vô cùng trong trắng ngay giữa cảnh đời nghèo khó và đau khổ đến
cùng cực...
 |
|
|