                |
|
|
 |
01.
MƯỜI SÁU NĂM CẦU NGUYỆN KIÊN TR̀
Trong cuộc chiến tranh ác liệt
giữa nước Pháp và nước Đức năm 1870, tại một bệnh viện Pháp, có
một thương binh vốn là một sĩ quan người Đức đang bị bắt làm tù
binh, một hôm bác sĩ báo tin buồn cho ông ta biết: có lẽ ông sẽ
không c̣n sống được bao lâu nữa v́ vết thương ngày càng trầm
trọng. Viên sĩ quan tỏ ra bất cần một cách ngạo nghễ và can đảm
chờ đợi cái chết.
Thế rồi, có một chị nữ tu y tá Ḍng Nữ Tử Bác Ái Vinh-sơn vốn
chăm sóc anh ta đă lâu, ân cần ngỏ ư khuyên anh ta nên xin gặp
một linh mục để dọn ḿnh trước khi chết. Anh thú nhận ḿnh là
người công giáo nhưng đă bỏ đạo từ lâu nên một mực từ chối lời
đề nghị chân thành này.
Thế nhưng chị nữ tu vẫn dịu dàng nói: “Nếu vậy, tôi sẽ cầu
nguyện xin Chúa cho ông mau hồi tâm trở về với Chúa.” Viên sĩ
quan tỏ vẻ thương hại mỉa mai: “Tôi nghĩ là chị sẽ chỉ cực nhọc
vô ích mà thôi...” Chị nữ tu vẫn kiên nhẫn thuyết phục: “Tại sao
ông lại hoài nghi về lời cầu nguyện ? Tôi xin thú thật với ông
rằng: đă 16 năm nay, các chị em trong Ḍng chúng tôi vẫn đang
cầu nguyện cho một người được ơn trở lại cùng Chúa...” Viên sĩ
quan ngạc nhiên hỏi lại chị: “16 năm rồi cơ à ? Thế người được
các chị cầu nguyện cho ấy có lẽ là một ân nhân của Nhà Ḍng hoặc
là một người thân của chị ?”
Chị nữ tu trả lời: “Không ông ạ ! Cho đến nay chúng tôi vẫn chưa
hề gặp mặt người ấy bao giờ. Trước đây rất lâu, mẹ tôi là người
hầu cho một nữ nam tước người Đức. Trong một lần tôi tới thăm mẹ
tôi, bà nam tước biết tôi là nữ tu nên đă khẩn khoản nhờ tôi cầu
nguyện cho con trai của bà ấy. Anh ta đă mất ḷng tin vào Chúa,
sống một cuộc đời vô tín ngưỡng, phóng túng, đam mê danh vọng và
quyền lực... Đă 16 năm trôi qua, tôi và cả Nhà Ḍng vẫn kiên tŕ
tin vào sự quan pḥng yêu thương của Chúa mà cầu nguyện cho anh
ta không ngừng. Mới đây, tôi nhận được tin của nữ nam tước cho
biết anh ta hiện đang tham gia vào cuộc chiến phi nghĩa và man
rợ này...”
Người sĩ quan nghe chuyện, cúi gục đầu thinh lặng. Rồi bất giác,
anh ngửng lên gặng hỏi chị nữ tu: “Chị ơi, thế mẹ của chị có
phải là bà Bê-át-tơ ( Béate ) không ?” Chị nữ tu vô cùng ngạc
nhiên: “Nhưng tại sao ông lại biết tên mẹ tôi
?”
Đến đây th́ viên sĩ quan nghẹn ngào thú nhận tất cả: “Thưa chị,
tôi chính là nam tước Sác-lơ ( Charles ), con trai của nữ nam
tước mà mẹ chị đă tận tụy hầu hạ bấy lâu nay. Và như thế, tôi
cũng chính là người mà chị và cả Nhà Ḍng đă cầu nguyện cho
trong suốt 16 năm nay mà không biết. Khi tôi lên đường ra trận,
biết tôi có tham vọng sẽ trở thành một viên tướng lừng danh, mẹ
tôi đă tỏ ra thương xót tôi và thiết tha mong tôi sẽ thay đổi
cuộc sống ảo tưởng mà quay trở về với Chúa như mẹ tôi đă từng
khuyên nhủ bao lần. Lúc đó, tôi đă cười lớn mà chế nhạo sự ngu
ngơ của mẹ tôi, cho đó chỉ là một sự mê tín dị đoan ấu trĩ.
Nhưng... bây giờ th́ tôi thật sự muốn khóc, khóc v́ ân hận dầy
ṿ...”
Và quả thật, viên sĩ quan đă khóc như một đứa trẻ, để rồi sau đó
là những ngày cuối cùng thật hạnh phúc. Người con hoang đàng ấy
đă trở về với Thiên Chúa là Cha nhân từ giàu ḷng xót thương...
 |
|
|