                |
|
|

49. ÔNG KHỔNG LỒ VÀ EM BÉ TÍ HON
Ngày xửa ngày xưa, có một ông khổng lồ. Ông có một tòa nhà lớn
bao quanh là một khu vườn rộng với cỏ hoa bốn mùa tươi tốt. Đặc
biệt là những cây đào mùa xuân hoa nở trắng, mùa thu trái chín
hồng. Từng đàn chim nhỏ tíu tít bay về líu lo những khúc hát
thanh bình. Cứ mỗi chiều tan học, các em nhỏ lại rủ nhau đến khu
vườn để vui đùa, tung tăng chạy nhảy.
Thế rồi một hôm, ông khổng lồ có việc phải đi vắng lâu, khi về,
ông bắt gặp lũ trẻ nghịch ngợm đu mình trên cành đào ở giữa vườn
làm gãy mất một cành có nhiều nụ nhất. Tiếc quá, ông nổi giận
hét lên một tiếng kinh khủng, làm các em hoảng sợ bỏ chạy. Ông
lại tự tay xây một bức tường cao vây cả khu vườn lại, bên ngoài
ông viết thêm mấy chữ thật to: CẤM VÀO ! Từ đó, các em nhỏ không
còn dám bén mảng đến chơi ở khu vườn xinh đẹp ấy nữa...
Mùa thu, mùa đông, rồi mùa xuân nối gót, khắp nơi trăm hoa đua
nở, chim hót líu lo, chỉ trừ có cảnh vườn ở đây là mùa đông vẫn
ngự trị, dứt khoát không chịu ra đi. Thiếu những bóng dáng dễ
thương, thiếu tiếng nói cười, thiếu cả những bước chân tung tăng
của các trẻ thơ, hoa đào đã không chịu nở, đàn chim đã không
chịu bay về.
Bên khuôn cửa sổ, ông khổng lồ ngồi co ro nhìn ra khu vườn giá
lạnh hoang vắng, ông chép miệng: “Sao mùa xuân lại không thấy
đến đây nhỉ ?” Quả thật, mùa xuân đã không đến, mùa hè cũng đi
vắng, và mùa thu thì chỉ chịu đến thăm các vùng quanh đây. Ở đó,
trái cây đã chín mọng đỏ, còn nơi đây thì cành đào vẫn tuyết
trắng trơ trụi !
Một buổi sáng, bỗng ông khổng lồ giật mình thức giấc vì có tiếng
chim hót vui tươi bên cửa sổ khiến ông lặng cả người. Lâu lắm
rồi, ông đã không còn được nghe những khúc hát của loài chim. Ồ,
mà hình như đâu đây lại còn có một mùi hương xuân thơm ngát. Ông
bất giác nhìn ra vườn. Ô kìa, từ một lõ nhỏ vỡ ra ở chân tường,
từng em nhỏ đang chui vào khu vườn, mắt lấm lét đề phòng. Thế
rồi, yên tâm rằng ông khổng lồ không có mặt, chúng bắt đầu trèo
lên ngồi vắt vẻo trên các cành đào, làm cho tuyết rơi xuống từng
mảng lớn...
Thật không ngờ, những chồi non liền nhú ra, nụ liền nở hoa, hoa
liền kết trái, tất cả đều nhanh như một phép lạ thần kỳ. Ở một
góc vườn, lại có một em bé tí hon đang cố nhón chân trèo lên một
cành đào thấp nhất mãi mà không được, cậu đành đứng khóc thút
thít một mình. Lòng ông khổng lồ bấy lâu nay đã khép kín giá
lạnh như băng tuyết, giờ đây, trước cảnh vật rộn ràng, và nhất
là trước hình dáng bé nhỏ dễ thương ấy, tâm hồn ông như ấm lại
và mở toang bao dung. Ông đã hiểu vì sao mùa xuân chẳng chịu đến
thăm khu vườn của ông.
Vừa ân hận vừa sung sướng, ông khổng lồ mở bung cửa nhà, chạy ào
ra vườn làm cho lũ trẻ kinh hoàng ù té chạy nấp vào các gốc cây,
hồi hộp chờ đợi một cơn thịnh nộ. Tức thì, mùa đông quay trở lại
ngay, tuyết gió lại vi vu, các bông hoa và chồi non co mình lại.
Chỉ riêng có em bé tí hon ở giữa vườn là vẫn đứng đó, mắt nhòa
lệ vì tủi thân.
Ông khổng lồ nhẹ bước tới, bế xốc em bé rồi nhẹ nhàng nâng cho
em ngồi vắt vẻo lên một cành đào. Tức thì hoa lại nở rộ, chim
lại hót vang. Em bé sung sướng vòng đôi tay nhỏ bé ôm lấy khuôn
mặt ông khổng lồ ngang tầm mặt của em mà hôn nhẹ lên đôi má già
nua đang ràn rụa nước mắt vì xúc động. Các em bé chung quanh
thấy vậy thì lại rủ nhau ùa đến, mang theo của mùa xuân vui tươi
rộn rã...
Ông khổng lồ giang rộng tay, dịu dàng tuyên bố: “Các cháu ơi, từ
nay khu vườn này sẽ là của các cháu mãi mãi !” Bức tường cao bị
chính tay ông phá đổ trong phút chốc. Mọi người qua lại đều ngạc
nhiên khi thấy một ông khổng lồ đang đùa vui hồn nhiên với một
bầy trẻ tí hon ngay giữa khu vườn có hoa đào nở ra trắng xóa...
Từ đó, chiều nào các em học xong ở trường, cũng vội chạy a đến
vây quanh ông khổng lồ vui tính. Chợt một hôm, ông chú ý hỏi
thăm lũ trẻ về em bé mà ông đã bồng lên dạo nọ, các em đều trả
lời không biết, mà cũng chẳng thấy em đến chơi một lần nào nữa...
Năm tháng dần trôi qua, em bé tí hon dễ thương ấy vẫn bặt tăm,
còn ông khổng lồ thì già hẳn đi, râu tóc bạc phơ. Khi ngồi kể
truyện cổ tích cho lũ trẻ, ông vẫn không quên nhắc tới cậu bé lạ
lùng nọ...
Thế rồi, vào một buổi sáng cuối đông, ông khổng lồ lại ngồi nhìn
xem cảnh khu vườn qua khung cửa sổ. Bỗng, ông mở to đôi mắt ngạc
nhiên, vì ở chính giữa vườn, riêng mình cây đào đã sớm nở hoa
xanh lá một cách kỳ diệu. Và ông đã trông thấy em bé tí hon mà
ông hằng thương nhớ đang đứng dưới gốc cây, cố vói lên cành đào
thấp nhất y như năm nào.
Ông khổng lồ mừng rỡ đến bật khóc, quên cả tuổi già, chạy vội ra,
bế xốc em lên. Bỗng, ông cũng chợt nhìn thấy nơi lòng đôi bàn
tay nhỏ nhắn của em có hai vết thương tròn còn rươi rướm máu,
lại còn hai vết thương n5 ở hai bàn chân tí hon của em nữa ! Bàn
tay ông đang đỡ lấy bên hông em cũng thấy máu thắm đang nhỏ ra
từng giọt, từng giọt. Ông vừa giận dữ vừa xót xa kêu lên: “Sao
lại thế này ? Ai đã làm cho cháu bé của ta bị thương như thế này
? Ai ? Ai vậy cháu ? Nói mau cho ông biết đi !”
Em bé nhìn vào đôi mắt trợn to của ông khổng lồ một lúc rồi dịu
dàng nói: “Ông ơi, đó chính là những VẾT THƯƠNG DO TÌNH YÊU đã
gây nên ông ạ !” Ông khổng lồ vụng về quỳ gối xuống tròn xoe mắt
hỏi em: “Cháu bé ơi, thế cháu là Ai vậy ?” Em bé không đáp, chỉ
mỉm cười hiền hòa.
Mãi một lúc sau, em mới thỏ thẻ: “Ông ơi, ông cho phép cháu được
chơi trong khu vườn của ông một lần này nữa thôi nhé. Ngày mai,
cháu đã phải về Nhà của Cha cháu. Ở Nhà cháu cũng có một khu
vườn đẹp lắm. Có dịp, cháu sẽ mời ông lên chơi Nhà cháu để đáp
lễ. Cháu tin rằng ông sẽ thấy hạnh phúc, và ông sẽ ở lại mãi mãi
trong khu vườn Nhà cháu. Ông nhận lời mời của cháu, ông nhé !”
Và buổi chiều hôm sau, khi mùa đông vừa kịp nhường bước cho xuân
đến, khi tan học về, các em nhỏ lại ghé chơi khu vườn như thường
lệ thì thấy ông khổng lồ đã ngủ yên nghỉ vĩnh viễn ngay dưới gốc
cây đào. Đôi môi ông tươi thắm một nụ cười như đang say ngủ
trong một giấc mơ tuyệt vời. Hoa đào nở sớm đã rụng xuống phủ
lên trên thân mình ông và cả một vùng chung quanh trắng xóa...
Phóng tác theo một truyện ngắn
của văn hào OSCAR WILDE.

|
|