VUI ĐỜI PHỤC VỤ - SỐ 3

48. CẬU BÉ LÀM CA ĐÊM

Năm ấy, cậu bé Giu-li-ô ( Julio ) người vùng Phi-ren-dê ( Firenze ) nước Ư, vừa tṛn 12 tuổi và học lớp 4. Là con trai lớn trong một gia đ́nh lao động, cậu sớm hiểu rằng phải chăm chỉ học tập mới mong sau này có được một nghề có thu nhập tạm đủ để giúp đỡ cha mẹ và lo toan cho đàn em nheo nhóc.

Bố Giu-li-ô là một nhân viên đường sắt, lương đă thấp lại đông con, nên ngoài công việc ban ngày, ông nhận viết thuê hằng đêm cho một nhà phát hành báo chí. Cứ 500 cái băng giấy ghi tên và địa chỉ người đặt mua báo tháng th́ ông được trả 3 đồng lia ( lyre ) tiền công. Cũng chẳng được bao lâu, công việc đêm hôm khuya khoắt ấy đă ăn ṃn sức khỏe của ông vốn đă suy nhược từ lâu.

Giu-li-ô thương bố lắm, cậu đánh bạo thưa với bố: “Bố ơi, bố cho con viết phụ với bố nhé, bố yên tâm, con sẽ tập được nét chữ đẹp của bố...” Người bố cương nghị nh́n con âu yếm từ chối: “Không con ạ, con phải học. Việc học của con quan trọng hơn việc làm thêm của bố nhiều ghê lắm. Bố sẽ rất ân hận nếu làm mất đi của con 1 giờ quư báu mỗi tối dành cho việc học. Bố cám ơn con, nhưng bố thật sự không muốn để con viết bố đâu !

Biết bố không thể nào chấp thuận, Giu-li-ô đành suy nghĩ và t́m ra một giải pháp khác: cậu sẽ “làm ca đêm” thay cho bố một cách bí mật ! Đêm hôm ấy, khi chuông đồng hồ vừa dứt 12 tiếng, bố Giu-li-ô dừng bút, lảo đảo đứng dậy thổi tắt ngọn nến rồi qua pḥng ngủ riêng. Chờ một lúc cho bố ngủ say, cậu bé rón rén mở cửa bước sang pḥng làm việc, thắp đèn, ngồi vào bàn trước một chồng băng giấy c̣n trắng nguyên cùng bản danh sách những người đặt mua báo.

Giu-li-ô bắt đầu say sưa viết, trong ḷng rộn lên một niềm vui thơ ngây. Vui v́ cậu thấy ḿnh làm được một việc có ích cho bố và cho cả nhà, lại cũng vui cả trong sự hồi họp thấp thỏm của một hàng động thầm lén. Ngoài kia, đêm cứ khuya dần, các băng giấy viết xong cứ xếp cao thêm, tất cả đă được hơn 150 cái địa chỉ, vừa gần tṛn một đồng tiền công giúp bố. Giu-li-ô mệt mỏi ngừng lại, dọn dẹp, tắt đèn rồi rón rén về ngủ...

Trưa hôm sau, lúc vào bàn ăn, bố Giu-li-ô tỏ ra vui vẻ đặc biệt, ông nói riêng với con trai: “Này Giu-li-ô, bố c̣n làm việc tốt hơn con tưởng đấy. Trong có 2 tiếng đồng hồ đêm qua, bố đă làm được nhiều hơn mọi đêm đến một phần ba công việc. Kể ra th́ tay bố cũng c̣n nhanh nhẹn, mắt bố cũng c̣n được việc đấy chứ ?

Thành công bí mật đă khuyến khích Giu-li-ô, cậu tự nhủ: “Bố thật đáng thương. Ngoài việc giúp bố kiếm thêm được một chút, ḿnh c̣n đem lại cho bố niềm vui, v́ bố cứ tưởng bố đang trẻ lại như ngày xưa. Vậy, ḿnh hăy can đảm lên mà tiếp tục “làm ca đêm” !

Nửa đêm hôm ấy, Giu-li-ô lại trở dậy làm việc âm thầm. Cứ như vậy trong suốt nhiều đêm liền mà bố Giu-li-ô vẫn không hề nghi ngờ chi cả. Thế rồi vào một đêm nọ, cậu không gượng được sức ḿnh nữa khi cố gắng viết nhiều hơn mọi lần, và cậu đă ngủ gục ngay trên những băng giấy viết dở dang. Cũng may, chỉ một lúc thôi là cậu đă bàng hoàng sực tỉnh, vội thu dọn và đi ngủ ngay.

Thức khuya liên tiếp nhiều đêm như vậy, Giu-li-ô đâm ra kiệt sức, lúc nào cũng ở trong trạng thái dật dờ thiếu ngủ. Buổi tối ngồi học và làm bài, cậy thường ngủ gật ngay trên trang sách. Buổi sáng cậu uể oải dậy trễ, ôn bài vội vă ngay trong khi thất thểu chạy đến trường cho kịp giờ học.

Bố của Giu-li-ô nhận ra sự bất thường đó. Lúc đầu ông c̣n nhắc nhở khuyến khích, nhưng sau ông thấy con có biểu hiện ngày một trễ nải việc học, ông đă gọi Giu-li-ô đến mà nghiêm khắc quở trách: “Này Giu-li-ô, con thay đổi nhiều quá rồi đấy, con không c̣n chăm học như trước nữa ! Con phải nhớ rằng: tất cả niềm hy vọng của gia đ́nh đều đặt vào tương lai của con. Bố không bằng ḷng con một chút nào về lỗi lầm này, Giu-li-ô ạ !”

Giu-li-ô đau đớn vô cùng, v́ đây là lần đầu tiên trong đời, cậu đă làm bố buồn giận. Nước mắt đầm đ́a, cậu xin lỗi bố mà trong ḷng th́ thầm nhủ: ḿnh không thể cứ tiếp tục làm như vậy được nữa, phải chấm dứt ngay thôi !

Nhưng cũng chính tối hôm đó, bố Giu-li-ô đi giao số băng giấy đă viết, khi trở về, ông vui vẻ báo tin rằng số tiền kiếm được trong tháng vừa qua trội hơn được tới 32 đồng. Ông khao các con một túi kẹo thật ngon. Nh́n cảnh bố mẹ và các em vui mà ḷng Giu-li-ô lại như thầm th́ nói với bố: “Bố đáng thương của con ơi, thế là con lại chưa thôi đánh lừa bố đâu ! Con sẽ phải cố gắng nhiều hơn nữa. Ban ngày con sẽ học tăng lên, buổi tối con lại có th́ giờ để tiếp tục “làm ca đêm” cho bố và cho cả nhà !

Giu-li-ô đă tiếp tục, để rồi mệt nhọc chồng chất thêm vào mệt nhọc. Ngày họp phụ huynh học sinh, thầy chủ nhiệm nói với bố của Giu-li-ô: “Bác ạ, Giu-li-ô của bác rất thông minh và ngoan ngoăn, sau này chắc chắn em sẽ nên người. Nhưng, không hiểu v́ sao mà những tuần lễ gần đây em dường như không c̣n tha thiết học hành như trước nữa. Em ngủ gật ngay trong tiết học, các bài luận văn th́ thường bỏ dở dang, c̣n môn toán th́ mất căn bản đến lạ lùng !

Trách mắng măi cũng không thấy chuyển biến, dần dần bố của Giu-li-ô đâm ra lạnh nhạt với con trai, coi Giu-li-ô như một đứa con bạc bẽo bất hiếu, không c̣n cách nào dạy dỗ, cũng chẳng trông mong được ǵ nữa. Hễ gặp mặt con ở đâu là ông lạnh lung ngoảnh vội đi chỗ khác. Tội nghiệp Giu-li-ô, cậu chỉ đành ngậm đắng nuốt cay một ḿnh.

Cậu biết t́nh trạng này nhất định phải chấm dứt. Mỗi tối cậu lại tự nhủ, đêm nay sẽ không dậy làm việc bí mật nữa. Thế nhưng, cứ nghĩ đến phải cắt đứt công việc âm thầm chia sớt gánh nặng sinh kế với bố mẹ là cậu lại phân vân lưỡng lự.

Thế rồi, khi khuông nửa đêm vừa dứt, chính lúc mà Giu-li-ô phải quyết tâm th́ một nỗi ân hận lại dày ṿ. Cậu cho rằng cứ nằm ngủ yên trên giường là hèn nhát, là chối bỏ bổn phận, là ăn cắp một đồng tiền công quư giá của bố. Và cậu tức khắc nhỏm dậy, nhẹ bước ra pḥng làm việc của bố.

Một buổi tối, sau bữa cơm, mẹ Giu-li-ô nh́n sững con trai một hồi lâu, rồi xót xa nói với chồng: “Ông ơi, Giu-li-ô nó gầy yếu xanh xao quá, không chừng con nó bị bệnh lao mất, ông ạ !” Bố Giu-li-ô mỉa mai ngắt lời vợ, mắt vẫn không thèm liếc nh́n Giu-li-ô: “À ! Dễ hiểu thôi mà ! Lương tâm nó không c̣n được trong sáng như xưa, th́ lẽ đương nhiên sức khỏe của nó phải xấu đi. Điều đó chẳng việc ǵ đến tôi cả. Nó có c̣n là con trai tôi nữa đâu !

Ôi, câu nói ấy như một nhát dao nhọn đâm thẳng vào trái tim non nớt thơ ngây của Giu-li-ô. Cậu lặng lẽ thổn thức: “Không thể như thế được bố ơi ! Con sẽ cương quyết không bao giờ lén “làm ca đêm” nữa. Không có t́nh thương của bố, con không thể nào sống được ! Con sẽ thú thật với bố tất cả, con sẽ không lừa dối bố nữa ! Con sẽ lại chăm học như trước đây, để bố sẽ lại thương con như bố vẫn hằng thương con, bố ơi...”

Thế nhưng, đêm hôm ấy, h́nh như đă thành một thói quen không dễ dàng chống lại được, Giu-li-ô lại nhỏm dậy. Ngồi vào bàn, cậu cứ lưỡng lự măi. Rồi bất giác, cậu quơ tay t́m cây bút th́ sơ ư chạm vào chồng sách cao của bố để ở cạnh bàn. Thế là có hai cuốn trượt đi, rơi xuống đất, gây ra một tiếng động vang to trong đêm vắng !

Giu-li-ô giật thót người, run lên khi tưởng tượng bố cậu sẽ thức giấc, chạy ra và bắt gặp cậu đang ngồi viết thay bố trong đêm ! Giu-li-ô nín thở lắng nghe, vẫn không có ǵ khác lạ, cả nhà vẫn ngủ say. Cậu trấn tĩnh lại và cúi nhặt hai cuốn sách lên, rồi bắt tay vào việc một cách say sưa...

Nhưng Giu-li-ô không thể nào ngờ, bố cậu ban năy đă thức giấc, thấy có ánh đèn bên pḥng làm việc, và thật nhẹ bước, ông đă đến đứng sau lưng con trai tự bao giờ. Vâng, ông đang đứng đó, mái tóc đă gần bạc phơ nghiêng xuống trên mái đầu xanh thơ ngây. Ông đă hiểu ra tất cả, và ông chợt thấy ân hận vô cùng. Ḷng người cha giờ đây trào dâng một t́nh thương yêu đối với con trai khiến ông như chết sững...

Bất ngờ, ông đưa vội hai tay ôm chầm lấy đôi vai bé nhỏ của Giu-li-ô ! Cậu giật bắn người, ngoái cổ lại cùng lúc với tiếng nức nở của người cha ở phía sau. Giu-li-ô kêu lên: “Ôi bố ! Bố tha lỗi cho con, tha lỗi cho con, bố ơi !” Ông bố vừa đặt lên khắp vầng trán con những cái hôn đầm đ́a nước mắt, vừa thốt lên chân thành: “Không, Giu-li-ô, chính con, con của bố, con hăy tha lỗi cho bố. Bố đă hiểu tất cả, chính bố mới phải xin lỗi con, con yêu quư của bố !

Rồi ông bế xốc Giu-li-ô lên, đặt vào ṿng tay người mẹ cũng vừa thức giấc chạy ra, ông bảo bà: “Hăy hôn con trai đi, hôn đứa con tận tụy từ 4 tháng nay đă không ngủ để làm việc thay tôi, tôi lại đi lạnh nhạt xua đuổi nó, trong khi nó đă kiếm ra miếng ăn cho gia đ́nh !” Bà mẹ lặng lẽ xiết con vào ḷng. Linh cảm của t́nh mẫu tử bấy lâu nay giờ đây đă được giải đáp.

Giu-li-ô nghẹn ngào măi mới nói nên lời: “Con cám ơn bố mẹ đă hiểu con... Nhưng bố mẹ cũng phải đi ngủ thôi, v́ đêm khuya lắm rồi. Con chúc mẹ ngủ ngon, con chúc bố yên giấc nhé, ngày mai bố c̣n phải đi làm sớm mà !” Nhưng ông bố cứ muốn được nh́n con trai ngủ, ông bế Giu-li-ô vào pḥng của cậu, ngồi ở đầu giường, nắm lấy tay con mà dỗ dành: “Ngủ đi Giu-li-ô, ngủ cho ngoan, hỡi thiên thần bé nhỏ của bố !

Giu-li-ô mệt quá, thiếp đi, ngủ thật sâu thật đầy. Đă mấy tháng rồi, đây mới thật là một giấc ngủ b́nh an cùng những giấc mơ tuyệt đẹp...

Khi Giu-li-ô tỉnh giấc, mặt trời đă ló dạng ở phía đông. Cậu thấy ngay bên cạnh ḿnh, tựa lên mép giường, bố cậu đă ngủ cả đêm như vậy, miệng vẫn c̣n đọng lại một nụ cười nhân hậu sung sướng v́ giấc ngủ của con... Ngoài kia, đâu đó có tiếng hót líu lo đón chào một ngày mới đang bắt đầu, một ngày hạnh phúc cho những TẤM L̉NG CAO CẢ, một ngày hạnh phúc cho những con người biết yêu thương nhau...

Phóng tác từ NHỮNG TÂM HỒN CAO THƯỢNG
của EDMONDO DE AMICIS.




 


Copyright Radio Me Hang Cuu Giup 2004. All rights reserved