                |
|
|

35. ĐỨA BÉ CỦA HÒA BÌNH
Những người da đỏ miền Đông Bắc Hoa-kỳ thường truyền tụng một
câu truyện được kể lại ở ngôi thứ nhất như sau:
“Khi ấy, tôi còn là một thanh niên. Tôi có nhiệm vụ thám thính
cho bộ lạc của mình. Hôm đó là một ngày mùa đông tuyết phủ đầy,
gió buốt lạnh khủng khiếp, mà lương thực hầu như đã cạn sạch,
mọi người đều đói lả. Chúng tôi lại còn phải đi truy lung những
kẻ thù của bộ lạc chúng tôi, và bản thân tôi hết sức hãnh diện
được sai đi thi hành nhiệm vụ khó khăn ấy.
Sau 3 ngày 3 đêm ròng rã, tôi phát hiện ra một túp lều của kẻ
thù. Tôi bò từng bước đến gần và khoét một lỗ nhỏ gần bằng bàn
tay trên vách lều. Nhìn vào trong, tôi thấy một đôi vợ chồng trẻ
đang ngồi sưởi ấm bên bếp lửa và một thằng bé chưa đầy 2 tuổi
đang chơi cạnh đó. Với bước đi chập chững, nó đứng dậy cầm chiếc
thìa gỗ thọc vào nồi súp, rồi nó bắt chước người lớn khoáy đi
khoáy lại nhiều lần...
Rồi bất thần, đứa bé lại quay sang nhìn đúng vào cái lỗ mà tôi
đã khoét để nhìn vào trong lều. Tôi hốt hoảng, sợ bị phát giác.
Nhưng đúng vào lúc bố mẹ của nó đang mải mê bên bếp lửa, đứa bé
lại thọc cái thìa gỗ vào nồi, múc lấy một ít súp và đưa thẳng
vào miệng tôi. Cứ thế, nó xúc cho tôi ăn súp liên tiếp nhiều lần
mà bố mẹ nó vẫn không hề hay biết...
Cuối cùng thì tôi quyết định phải rút lui và tìm đường trở về bộ
lạc của mình. Nhiệm vụ đã hoàn tất, tôi đã tìm được vị trí đóng
trại của kẻ thù để anh em của tôi có thể bất ngờ đến đánh úp
giữa đêm tối và tiêu diệt họ y như họ đã từng như thế đối với bộ
lạc chúng tôi cách đây vài năm.
Tôi cắm cổ chạy trên tuyết cho tới khi đuối sức thì dừng lại,
ngồi nghỉ trên một mỏm đá giữa rừng vắng và bắt đầu suy nghĩ về
những gì vừa diễn ra. Hình ảnh và cử chỉ của thằng bé đã không
buông tha tôi lấy một giây. Nó là ai ? Tại sao nó lại can đảm
múc súp cho kẻ thù của bố mẹ, của cả bộ tộc nó ? Sức mạnh thiêng
liêng nào đã thúc đẩy nó làm như thế ?
Cứ thế, tôi suy nghĩ miên man về thằng bé: nó phải được sống sót
trong trận càn quét sắp tới của bộ lạc chúng tôi. Tôi chợt nẩy
ra ý phải quay trở lại tức khắc, bí mật giết chết bố mẹ thằng bé
rồi bắt cóc nó, đem về nuôi dạy theo phong tục của bộ lạc chúng
tôi. Thế nhưng, thú thật tôi không thể làm như thế, thằng bé còn
quá nhỏ, nó cần được chính bố mẹ nó nuôi nấng.
Nghĩ như vậy, tôi quay trở lại túp lều, đi thẳng vào cửa trước.
Bị bất ngờ, đôi vợ chồng trẻ kinh hoảng, nhưng tôi ra dấu trấn
an họ ngay. Nhận thấy tôi không có ý gì đe dọa, họ đã vui vẻ mời
tôi vào ngồi xếp bằng bên bếp lửa hồng. Người chồng chuẩn bị một
tẩu thuốc, người vợ bưng nồi súp ra để mời khách, còn thằng bé
thì mừng rỡ khi nhận ra khuôn mặt quen thuộc của tôi. Và thế là,
nó lại lấy chiếc thìa gỗ, xúc một ít súp, lại còn phùng miệng
thổi phù phù cho bớt nóng, rồi mới đưa vào tận miệng tôi.
Tôi chậm rãi tiết lộ tông tích của mình và bảo họ: “Trước tiên,
vì sự hồn nhiên vô tư của thằng bé, kế đó, vì lòng hiếu khách
của anh chị, tôi sẽ không làm hại gì đến gia đình bé nhỏ này.
Anh chị hãy mau lánh nạn đi chỗ khác, bởi vì dẫu tôi có nói dối
với tù trưởng, không sớm thì muộn, bộ lạc chúng tôi cũng sẽ phát
hiện ra nơi này, họ sẽ đến và chiến tranh hận thù sẽ xảy ra, họ
sẽ không tha cho bất cứ ai !”
Hình ảnh cuối cùng mà tôi còn giữ mãi, chính là hình ảnh của
thằng bé được mẹ địu trên lưng, tay vẫn múa máy chiếc thìa gỗ và
mỉm cười với tôi. Vài ngày sau, bộ lạc của tôi đã cho người khác
đi trinh sát, phát hiện và tấn công, tàn sát rất nhiều người
trong bộ tộc của họ vốn bị coi là kẻ tử thù không đội trời chung.
Cuộc chinh phạt ấy, tôi đã kiếu ốm để ở nhà, không chịu tham gia.
Mùi tử khí trong tôi đã được thay thế bằng mùi súp nóng thơm
phức mà thằng bé đã đưa tận miệng tôi hôm nào. Tôi đã từ bỏ hẳn
thói hung hăng hiếu chiến, lòng hận thù dai dẳng trong tôi cũng
đã tắt ngấm. Dù cho bọn trai tráng trong bộ tộc có khinh miệt
chê bai, tôi chỉ nhận làm một người thợ săn bình thường. Càng có
tuổi, tôi càng tin rằng tất cả chúng ta cần phải có một
“Đứa-Bé-Hòa-Bình”như thế, mãi mãi ở giữa chúng ta !
Theo INTERNET, 1999

|
|