                |
|
|

32. LỜI KHEN ĐÁNG GIÁ NGÀN VÀNG
Ngày ấy, ở Rốc Ai-dơ-len ( Rock Island ), cậu học tṛ Mai-cô
Đan-kốp ( Michael Dallkoff ) là một thằng bé rụt rè ít nói và
đầy tự ti mặc cảm. Ở sân trường, bao giờ cậu cũng chỉ đứng nép ở
một góc để lặng lẽ quan sát các bạn chơi đùa. Trong lớp học, môn
nào cậu cũng tỏ ra yều kém, h́nh như chỉ có mỗi môn Luận văn là
cậu c̣n hứng thú nghe giảng và làm bài, tuy vậy, điểm môn Văn
của cậu cũng chẳng mấy khả quan.
Hôm ấy là một ngày tháng 10 năm 1955, cô giáo Rút Brau ( Ruth
Brauch ) cho cả lớp làm một bài luận với cách ra đề lạ lùng và
táo bạo: hăy viết tiếp chương kết cho một cuốn tiểu thuyết đang
nổi tiếng.
Đan-kốp bỗng dưng thấy hứng thú để tưởng tượng và thả cho ng̣i
bút chạy thoăn thoắt trên trang giấy. Thế nhưng, khi nộp bài cho
cô, em lại thấy nản ḷng, bởi rồi tất cả cũng chỉ vô ích, có bao
giờ em đạt được một điểm khá đâu !
Thế nhưng, một tuần sau, cô giáo Rút Brau lại trân trọng đọc
trước lớp một bài viết cô đánh giá là xuất sắc. Đan-kốp trong
ḷng đang buồn rầu bâng quơ, không chú tâm nghe lắm, th́ chợt
giật ḿnh khi cô giáo xuống tận bàn em ngồi để trao bài luận của
em kèm theo một nụ cười thật tươi. Đan-kốp ngẩn ngơ, không ngờ
năy giờ mọi người đang xuưt xoa về chính bài làm của ḿnh. Cậu
nh́n vào góc ghi lời phê của cô giáo, vỏn vẹn chỉ có hàng chữ:
“Bài viết rất hay !”
Chỉ có 4 từ thôi, mặc dù đă bao năm trôi qua, bản thân Đan-kốp
không c̣n nhớ điều ǵ đặc biệt ở bài luận này, cũng như điểm số
mà cô Rút Brau đă cho ḿnh. Nhưng chắc chắn là 4 từ ấy đă đưa
ông vào nghề viết văn, ảnh hưởng đến cả sự nghiệp và tính cách
con người của ông. Ông kể lại:“Trước đó, tôi không hề nghĩ rằng
ḿnh sẽ làm được ǵ trong tương lai. Nhưng sau khi tôi đọc được
lời nhận xét của cô giáo, tôi lập tức nung nấu ư định sáng tác
một truyện ngắn đầu đời, điều mà tôi chẳng bao giờ dám mơ tưởng
!”
Trong suốt những năm kế tiếp, Dan-kốp vừa chăm chỉ học hành, vừa
lao vào việc viết văn với một niềm say mê kỳ lạ. Và người đầu
tiên được đọc những truyện ngắn đầu tay ấy luôn luôn là cô giáo
Rút Brau. Cô sửa chữa cẩn thận, đề nghị thêm bớt ở bên lề trang
giấy. Những ư kiến đánh giá của cô rất khách quan, nhưng cũng
đầy khích lệ. Tên tuổi của Đan-kốp bắt đầu xuất hiện đều đặn
trên tờ nội san của trường. Đan-kốp kể lại: “Lúc ấy, cô giáo Rút
Brau là tất cả nguồn động viên mà tôi cần để vươn lên !”
Mỗi ngày, ḷng tin của Đan-kốp càng được củng cố và nhân lên.
Khoảng trời như cao hơn, thế giới dường như bao la, đưa bước cho
cậu vào con đường sáng tác thành đạt. Giả như không có 4 từ vỏn
vẹn “Bài viết rất hay !” năm nào của cô giáo, chắc có lẽ cậu vẫn
là một chú bé lầm ĺ tự ti, và sẽ lớn lên không tên tuổi như bao
con người b́nh thường khác.
Mai-cô Đan-kốp tiếp tục với gịng hồi tưởng hạnh phúc:
“Một ngày nọ, khi tôi đang làm việc ở một văn pḥng, có một cô
gái trẻ xin giữ chân thư kư cho tôi, cô ấy hiện đang theo học
lớp bổ túc ban đêm để lấy bằng tú tài. Cô ấy đă xin tôi một lời
khuyên và sự giúp đỡ v́ cô ngưỡng mộ tôi với tư cách là một nhà
văn nổi tiếng. Tôi đến thăm cô giáo Rút Brau và kể về cô gái. Cô
Brau thật sự xúc động khi nhận thấy lời phê trên bài luận của
tôi năm nào không chỉ chắp cánh cho tôi trở thành một nhà văn,
mà c̣n tỏa bóng xa hơn, rộng hơn thế nữa...”
Và chính cô gái đến xin Đan-kốp một lời khuyên, sau này cũng đă
trở thành một nhà văn thành đạt và là người bạn đời chung thủy
của ông. Tất cả chỉ nhờ một lời khen đáng giá ngàn vàng !
Dịch từ Reader’s Digest, tạp chí V̀ TRẺ THƠ 8.1999

|
|