                |
|
|

31. DỤ NGÔN VỀ LÒNG MẾN
Một hôm, sự SỢ HÃI đến gõ cửa TÂM HỒN, chị ĐỨC TIN ra tiếp và
bảo: “Bạn ơi, không có ai ở nhà cả !” Sự SỢ HÃI đành lặng lẽ bỏ
đi.
Một lần khác, sự SỢ HÃI lại gõ cửa TÂM HỒN một cách hốt hoảng
vội vã và gấp gáp. Lần này thì chị TRÔNG CẬY ra mở và nói: “Bạn
ơi, bạn hãy chịu khó kiên nhẫn chờ ngoài này một tý nhé ! Chủ
nhà còn đang bận phải cầu nguyện...”
Và thời gian trôi qua, sự SỢ HÃI càng lúc càng thấy sốt ruột,
nóng bức quá, nên nó cởi bớt cái áo choàng ghê rợn của sự HỐT
HOẢNG bên ngoài ra để chỉ còn mỗi chiếc áo BÌNH AN hằng ngày.
Đúng lúc ấy, chị LÒNG MẾN bước ra và niềm nở ân cần ôm chào, rồi
mời khách vào nhà.
LÒNG MẾN thì không có sợ hãi bao giờ !
Ghi lại từ một bài giảng của cha TIẾN LỘC.

|
|