                |
|
|

29. CUỘC CHẠY CỦA MỘT ĐỜI NGƯỜI
Trong đêm sâu tăm tối, có một con người kêu lên thống thiết:
“Tôi nghèo quá ! Tôi khổ quá ! Tôi không có được một tấc đất để
canh tác, tôi không có nổi một căn nhà để trú thân ! Tôi không
có gì làm tài sản ! Tôi chỉ có được sức vóc của tuổi thanh niên,
tôi biết làm gì để sống đây ?”
Và thế là anh ta chợt nghe vang lên một tiếng cười ngạo nghễ ma
quái, tiếp đó là một giọng nói có sức thu hút kỳ lạ:
“Này hỡi con người đau khổ vì tay trắng kia, cớ sao lại tuyệt
vọng đến thế ! Ta chính là vị thần của Sở Hữu. Hãy tin vào ta,
ta hứa với ngươi điều này: Bằng sức vóc trai tráng còn quá sung
mãn của ngươi, ngươi hãy chạy đi, mau lên đường và chạy thật
nhanh khi trời vừa sáng và một ngày mới vừa bắt đầu. Chỉ có vỏn
vẹn một ngày dành cho ngươi, cứ nhắm hướng mặt trời mà chạy, hễ
ngươi chạy được đến đâu thì đất đai ruộng đồng, cỏ cây và cả
những con người đang sinh sống những nơi ấy sẽ thuộc quyền sỡ
hữu của ngươi. Kìa, hừng đông đã sắp ló rạng, ngươi hãy mau lên
đường đi chứ !”
Thế là con người chỗi dậy, ngước mắt nhìn bình minh le lói ở
cuối chân trời, rồi anh ta bắt đầu chạy bằng những sải chân háo
hức, bằng nhịp tim khao khát thèm muốn đập dồn dập trong lồng
ngực nở nang. Và anh đã chạy một cách sung sức qua hết dặm đường
này đến dặm đường kia. Ánh nắng vàng chiếu sáng khuôn mặt rắn
rỏi đầy tham vọng của anh, như thể kích thích anh thêm hăng hái
và nỗ lực chạy tới phía trước.
Cho đến buổi trưa thì anh thấy hơi thấm mệt, mồ hôi ướt đẫm tấm
lưng trần không đủ làm dịu bớt ánh nắng chói chang và bỏng rát
của ngày hè. Anh muốn nghỉ, muốn dừng lại một chút. Nhìn ngoái
lại phía sau, anh thấy hài lòng vì những gì mình đã được quyền
sở hữu, đó là những cánh đồng màu mỡ, những khu rừng có cây gỗ
quý...
Nhưng kìa, trước mặt anh là một dải bờ biển bao la đang mở ra
với biết bao hải sản, xa xa lại là những ngọn núi và quả đồi
tiềm tàng biết bao quặng mỏ chưa khai thác... Và anh chợt thấy
đã quá phí phạm thời gian, đã hết nửa ngày rồi còn gì ? Thế là,
không nghĩ ngợi gì thêm nữa, anh lại chạy !
Buổi chiều, đôi chân anh bắt đầu thấy mỏi rã rời, hai lòng bàn
chân đã tóe máu vì gai góc sỏi đá dọc đường, cổ họng khát khô và
bụng thì đói quặn. Anh muốn ngừng lại nghỉ, tìm một chút gì ăn
uống cho lại sức. Thế nhưng, trước mặt anh lại là một khu vườn
đầy cây trái đang độ chín thơm, anh lại chợt thấy tiếc nếu không
được sở hữu nó. Thế là anh lại gượng dậy chạy tiếp, không dám bỏ
phí chút thời gian nào để hái lấy một chùm nho hay một quả lê
mọng vàng để giải khát !
Trời vừa xập tối, thì anh hoàn toàn kiệt sức, mắt trợn to, miệng
há hốc, chân tay đã quờ quạng lảo đảo. Đã đủ chưa nhỉ ? Ơ kìa,
xa xa trước mắt anh lại là ánh lửa bếp chiều đang lập lòe của
một thôn làng trù phú. Anh thầm nhủ: “Hãy gắng thêm chút nữa để
vượt hết khu đồi cát này, rồi ta sẽ được nghỉ ngơi, sẽ thụ hưởng
tất cả những gì mà ta đã khó nhọc đạt được trong ngày hôm
nay...”
Những đã gượng ngoi lên, nhưng sao thế nhỉ ? anh chỉ đủ sức để
bò lết trên thảm cát lạo xạo của khu ngoại ô vắng vẻ. Ừ, thì
gắng bò lết vậy ! Và anh đã lết đi từng chút, từng chút một, chỉ
cần dừng lại một phút thôi là anh lại thấy tiếc, thấy phí phạm
những tấc đất hứa hẹn sự giàu có sung sướng. Thế nhưng, anh đã
sức cùng lực kiệt, phải dùng đến những ngón tay co quắp để cào,
để bấu, để nhoi lên...
Cuối cùng thì khi hoàng hôn vừa tắt, anh cố run rẩy ngước đầu
lên để nhìn thấy mình đã đến rìa ngôi làng. Anh không còn đủ sức
để mỉm nụ cười mãn nguyện nữa rồi. Anh đã gục xuống và tắt thở !
Đúng lúc ấy, chuỗi cười ngạo nghễ và ma quái lại vang vọng trong
đêm tối, rồi một giọng nói cất lên: “Hỡi con người đau khổ đáng
thương của ta, ta đã hứa và ta không hề nuốt lời. Tất cả những
gì ngươi đã đạt được đều là của ngươi ! Hãy sở hữu và tận hưởng
!”
Sáng hôm sau, những người trong làng đi rẫy sớm phát hiện thấy
một con người úp mặt ngã xấp bên lũy tre xanh còn mờ sương. Họ
không biết anh ta là ai, những vẫn rủ nhau đào huyệt lấp đất lo
cho anh ta một nấm mộ tử tế ngay tại nơi anh ta đã gục chết...

|
|