                |
|
|

27. MẸ ĐĂ THẮNG CON RỒI !
Anh Giô-va-ni Tô-ma-si ( Giovanni Tomasi ) vốn là một người Ư vô
thần, thường tỏ ra cực đoan quá khích, nhất là về việc những
người đồng hương của anh có vẻ đặc biệt sùng kính Đức Mẹ.
Thế rồi, anh mắc phải căn bệnh ung thu nan y. Khi được bác sĩ
báo tin, anh đă rơi vào cơn khủng hoảng tuyệt vọng đến cùng cực.
Một người bạn thân đă ngỏ ư mời anh sang Pháp để hành hương xin
ơn Đức Mẹ tại hang Lộ-đức ( Lourdes ). Vạn bất đắc dĩ, Tô-ma-si
nể lời bạn để t́m đến Lộ-đức. Hàng ngày đứng chứng kiến rất
nhiều người được ơn Mẹ chữa lành một cách tỏ tường, nhưng anh
vẫn cứng ḷng tin, cho rằng tất cả chỉ là chuyện ngẫu nhiên hoặc
do ảnh hưởng tâm lư tự kỷ ám thị.
Một thời gian sau, căn bệnh ung thư của anh bộc phát, đi vào
thời kỳ cuối, gây những cơn đau đớn khủng khíếp. Người bạn lại
nhắc nhở anh hăy thành tâm xin ơn Đức Mẹ. Anh đành nhận lời,
nhưng đến Lộ-đức với một ư đồ quyết liệt. Sau nhiều ngày và
nhiều lần đến uống nước ở chiếc giếng nơi hang đá Đức Mẹ mà
không thấy được lành bệnh, thậm chí, dường như vết loét ung thư
bên trong lại c̣n hành hạ đau đớn hơn, Tô-ma-si rơi vào t́nh
trạng tuyệt vọng đến mức phẫn uất.
Ngày 14.11.1987, anh t́m mua một khẩu súng lục mới toanh, lắp
đầy ổ đạn, đến đứng trước hang đá Lộ-đức, rồi hét to lên một lời
thách thức cho mọi người đến hành hương quanh đấy đều nghe rơ:
“Thưa bà, h́nh như bà đă chữa lành khá nhiều người. Vậy, ngày
hôm nay, nếu bà muốn tôi tin vào Thiên Chúa của bà, bà hăy làm
một phép lạ chữa lành chính căn bệnh ung thư của tôi. Bằng không,
tôi sẽ dùng khẩu súng này để tự sát ngay tại đây, để cho mọi
người, để cho cả thế giới đều biết bà chẳng hề có một chút quyền
năng ǵ, rằng đây chỉ là một tṛ bịp bợm ! Nào, bây giờ th́ bà
hăy mau chữa lành cho tôi đi !”
Thời gian trôi qua trong sự thinh lặng căng thẳng. Trong đám
đông các tín hữu có người lâm râm đọc kinh cầu nguyện. Tô-ma-si
quyết định đưa súng lên, chĩa vào màng tang và bóp c̣. Đạn không
nổ, anh quá sức kinh ngạc tháo ổ đạn trong khẩu súng ra, mọi sự
đều đâu vào đó, nhưng tại sao nó không nổ ? Tô-ma-si lên đạn lại
và đưa súng lên, bóp c̣ một lần nữa. Chỉ có một tiếng cạch khô
khốc, đạn vẫn không nổ ! Đến lúc này th́ anh không c̣n tự chủ
nổi nữa, đôi chân run rẩy quỵ xuống, bàn tay buông rơi khẩu súng,
và anh đă ngước mắt nh́n lên Mẹ, thổn thức hét to lên:
“Mẹ ơi, Mẹ đă thắng con rồi !”
Tô-ma-si đă trở về với căn bệnh không hề thuyên giảm, nhưng tâm
hồn của anh th́ được chữa lành hoàn toàn. Anh khẳng khái nói lên
chứng từ của ḿnh một cách công khai. Trong những ngày c̣n sống,
anh đi khắp nơi để diễn thuyết, viết thư cho những người đang
lâm vào cơn tuyệt vọng như ḿnh trước đây để khích lệ, ủi an và
mời gọi họ hăy tin vào T́nh Yêu của Thiên Chúa và Mẹ Ma-ri-a.
Anh đă dùng số tài sản vốn có để lập ra một quỹ từ thiện mang
tên Tô-ma-si để có thể trợ giúp cho các bệnh nhân nan y nghèo
khổ không đủ tiền để đến hành hương Đức Mẹ Lộ-đức.
Ghi lại từ bài tĩnh nguyện cho Giới Trẻ của cha TIẾN LỘC
Bế Mạc Đại Hội Thánh Mẫu La-vang 14.8.1999

|
|