                |
|
|

20. NHÀ DANH HỌA VÀ ANH HỌC TRÒ
Trên giàn cao chót vót, họa sĩ Mi-ken-lăng-giê-lô ( Michel
Angelo ) và người học trò đang cặm cụi trang hoàng những bức
tường của một ngôi Thánh Đường tại đồi Va-ti-căng ( Vatican ).
Nhà danh họa vừa thực hiện xong hình một nhóm người trong toàn
cảnh, ông vô tình bước lui ra sau để có thể nhìn ngắm toàn cục
bức tranh, ông không ngờ mình đã lui dần ra đến sát mép tấm ván
cuối cùng.
Đúng lúc ấy, anh học trò đang trộn màu ở gần đó phát hiện thấy
tai họa sắp xảy đến cho vị thầy yêu quý của mình. Biết phản ứng
ra sao bây giờ ? La to để báo động cho thầy chăng ? Nhanh chân
chạy đến kéo thầy lại chăng ? Tất cả đều vô hiệu, vì trong
khoảnh khắc này, mọi phản ứng đều có thể khiến cho vị thầy già
yếu hốt hoảng giật mình mà ngã nhào xuống khỏi giàn cao !
Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu, anh học trò đã nhanh tay
phóng luôn cây cọ đầy màu trên tay xẹt chéo vào giữa bức tranh
có nhóm người mà nhà danh họa vừa hoàn tất. Đang chăm chú, ông
thầy khựng ngay lại, phản xạ thật nhanh, lao tới trước để kịp
đưa tay lau vội vết sơn nhem nhuốc trên bức tranh. Thế rồi, ông
vội quay sang nhìn người học trò với một vẻ tức giận cực độ, sẵn
sàng trừng phạt anh về tội đã phá hủy một bức bích họa tuyệt tác
như thế.
Người học trò biết thầy giận lắm, vội giải thích nguyên do hành
động kỳ cục vừa rồi của mình. Bấy giờ, nhà danh họa mới chợt
tỉnh ngộ, ông tiến đến ôm choàng lấy chàng trai ân nhân của mình
mà vui mừng cảm ơn trong những giọt lệ chân tình...
Phần chúng ta, có lẽ đã nhiều phen trong cuộc sống, chúng ta
cũng phải biết tỉnh ngộ trước một biến cố làm thiệt hại to lớn
cho chúng ta, để còn có thể kịp cứu vãn một điều còn quý trọng
hơn bội phần !

|
|