                |
|
|

17. ĐIỀU QUƯ BÁU NHẤT
Người ta kể lại về một tai nạn đắm tàu hồi thế kỷ thứ 16 tại
vương quốc Bồ-đào-nha, trong khi tất cả hành khách vứt bỏ hết
mọi thứ hành lư quư giá để mong thoát thân th́ nhà thơ danh
tiếng Lu-i Va-dơ đề Xa-mô-enx ( Luiz Vaz de Camoens ) thuộc ḍng
họ Lu-di-át ( Lusiades ), trước khi nhảy xuống nước để bơi vào
bờ, đă lấy trong chiếc cặp tùy thân toàn bộ tập bản thảo tác
phẩm thơ của ḿnh.
Làm như vậy, nhà thơ đă tự ư mang vào thân một vật tuy không
cồng kềnh nặng nề, nhưng v́ phải cố gắng giữ cho khỏi bị ướt,
ông sẽ rất khó mà bơi lội, thậm chí, có thể phải chịu mất mạng.
Cũng may, sau mấy giờ đồng hồ chống chọi với sóng nước, nhà thơ
mới vào đến gần bờ và được một chiếc thuyền nhỏ vớt lên, thế mà
trên tay ông vẫn cầm được tập bản thảo khô ráo.
Có nhiều người dè bỉu xầm x́ cho rằng ông thật là kẻ điên khùng,
ít ra cũng là hạng ngu dại gàn dở, dám đánh liều mạng sống ḿnh
v́ một vài tập giấy vô duyên. Mà nếu đă chịu khó cứu khỏi tàu
ch́m, tại sao không chọn lấy những vật có giá hơn ! Biết thế,
nhà thơ Xa-mô-enx đă nhẹ nhàng bảo thẳng họ:
“Đây chỉ là một thứ vô dụng đối với các ông các bà, nhưng đối
với tôi, nó lại là một tác phẩm thâu tóm tất cả những khó nhọc
của đời tôi, nó là báu vật độc nhất vô nhị của tôi, nó c̣n là
niềm vinh dự cho đời tôi, nó sẽ làm cho tôi trở nên bất tử trong
lịch sử văn học. Cứu được nó, tôi đă cứu được tất cả !”
C̣n đối với chúng ta, điều quư nhất trong đời chúng ta là ǵ vậy
? Chúng ta có dám hy sinh đánh đổi tất cả, để quyết ǵn giữ cho
được điều cao quư tối thượng và bất diệt ấy ?

|
|