                |
|
|

16. THÊM MỘT LẦN NỮA !
Quận công Phi-líp Đăng-Giu ( Philippe d’Anjou ), sau khi lên
ngôi hoàng đế của cường quốc Tây-ban-nha, hễ đi kinh lư đến đâu
cũng đều được thần dân tung hô vạn tuế vang trời dậy đất. Nhà
vua vốn là người b́nh dân, ngoan đạo và khiêm tốn, ngài đă nhiều
lần tỏ ra bực bội khi phải nghe những bài diễn văn chúc mừng quá
dài ḍng và quá văn hoa trải chuốt đến mức giả tạo của những kẻ
nịnh thần chỉ mong thủ lợi.
Một lần nọ, nhà vua đến thăm một Họ Đạo nhỏ. Cha Sở đă tổ chức
nghi thức nghênh đón xa giá một cách đơn sơ nhưng vẫn trang
trọng. Cha tiến ra chân thành đọc lời chào mừng thật giản dị và
ngắn gọn:
“Tâu hoàng đế, thay cho những bài diễn văn chúc tụng như ở mọi
nơi, tôi chỉ xin phép thay mặt toàn thể Họ Đạo để hát mừng ngài
2 câu thơ, nói đúng hơn, là một lời cầu nguyện với Thiên Chúa
như sau:
Nguyện xin Thiên Chúa độ tŕ, Đức Vua trường thọ trị v́ muôn dân”
Vừa dứt lời, nhà vua lấy làm vui sướng vô cùng, khuôn mặt rạng
rỡ, ngài thốt kêu lên như truyền một mệnh lệnh khả ái: “Nào, hăy
thêm một lần nữa !” Cha Sở lập lại bài thơ một lần nữa, giọng
ngân nga trầm bổng.
Nhà vua liền gọi cận thần tùy tùng đến ra lệnh trao thưởng một
món tiền lớn cho Họ Đạo để Cha Sở có thể dùng vào việc từ thiện
bác ái cho người nghèo trong Họ Đạo. Lần này th́ Cha Sở cũng kêu
lên thật to: “Thêm một lần nữa chứ ạ !”
Hết sức thấm ư, nhà vua tủm tỉm cười, quyết định trao tặng thêm
gấp đôi số tiền ban năy cho toàn Họ Đạo. Hóa ra, trong cuộc sống,
một khi ứng xử và thái độ chân thành và giản dị, thay v́ xu nịnh
và cầu cạnh, người ta lại có thể đánh động tâm hồn của tha nhân
nhiều hơn bội phần.

|
|