                |
|
|

14. QUÁ KHỨ VÀ TƯƠNG LAI
Văn hào Pôn Clô-đen ( Paul Claudel ) người Pháp có viết trong
một bài tùy bút nổi tiếng như sau:
“Trong bất cứ toa xe lửa nào cũng luôn có 2 băng ghế đối diện
nhau. Trong số các hành khách ngồi trong toa, có người thì nhìn
ngược lại con đường đang vùn vụt chạy lui về phía sau, y như thể
đang nhìn lại quá khứ dần xa; có người thì lại nhìn tới những
quang cảnh đang không ngừng đổi mới phía trước, như là nhìn về
một tương lai đang tiến đến đầy mới lạ và bất ngờ. Phần tôi,
suốt đời tôi chỉ cố gắng sống hướng về phía trước, cố gắng gỡ bỏ
những nỗi buồn hoài cổ man mác chỉ làm cho tôi bị suy nhược về
tinh thần và thể chất mà thôi...”
Dầu vậy, có lẽ mỗi khi đi xe lửa, không phải bao giờ nhà văn Pôn
Clô-đen cũng có thể chọn được vị trí ngồi hướng về phía đầu con
tầu, ắt hẳn ông vẫn phải đôi lần ngồi nhìn lui về phía sau để
suy gẫm.
Phần chúng ta thì sao ? Hãy cố gắng chỉ nhìn lại quá khứ để rút
ra những bài học kinh nghiệm quý giá, rồi từ đó, chỉ nhắm thẳng
tới tương lai để sống cho hữu ích. Thánh Phao-lô đã nói:
“Anh em chẳng biết sao: trong cuộc chạy đua trên thao trường,
tất cả mọi người đều chạy, nhưng chỉ có một người đoạt giải. Anh
em hãy chạy thế nào để chiếm cho được phần thưởng” ( 1 Cr 9, 24
).
“Nói thế, không phải là tôi đã đoạt giải, hay đã nên hoàn thiện
đâu; nhưng tôi đang cố gắng chạy tới, mong chiếm đoạt, bởi lẽ
chính tôi đã được Đức Ki-tô Giê-su chiếm đoạt. Thưa anh em, tôi
không nghĩ mình đã chiếm được rồi. Tôi chỉ chú ý đến một điều,
là quên đi chặng đường đã qua, để lao mình về phía trước. Tôi
chạy thẳng tới đích, để chiếm được phần thưởng từ trời cao Thiên
Chúa dành cho kẻ được Người kêu gọi trong Đức Ki-tô Giê-su”
( Pl 3, 12 – 14 )

|
|