                |
|
|

10.
TUYỆT ĐỐI TRUNG THÀNH
Tiểu đoàn dưới quyền chỉ huy của thiếu tá quân đội hoàng gia
Tây-ban-nha là Đông Rô-đin ( Don Rodil ) đă bị quân đối phương
bao vây đă 9 tháng ṛng ră. Do vậy, các binh lính phải chịu quá
nhiều tổn thất hiểm nguy, lại thêm những thiếu thốn lương thực
khiến cho họ đâm ra quẫn trí, âm mưu chống lại vị chỉ huy. Tất
cả có 13 người nổi loạn, do một viên trung úy cầm đầu. Mọi cái
đă chuẩn bị sẵn sàng, chỉ c̣n chờ đúng 9 giờ tối ngày 23.9.1825
là bùng nổ.
Tuy nhiên, trước đó mấy giờ, thiếu tá Đông Rô-đin đă phát hiện
được âm mưu của phe nổi loạn, ông cho lệnh bắt tất cả, đưa vào
tra tấn và hỏi cung, nhưng không một ai chịu hé răng khai thêm
đồng bọn nào khác, ngoài việc cho biết giờ họ đă quyết định hành
động. Đông Rô-đin tức giận đă ra lệnh xử bắn 13 tội phạm cũng
đúng vào lúc 9 giờ tối hôm ấy.
Dù vậy, Đông Rô-đin vẫn chưa thấy yên ḷng. Ông cho người cấp
tốc đi mời cha Pê-đrô Ma-ri-a Luưcx ( Pedro Maria Lux ) vốn là
Linh Mục Tuyên Úy của tiểu đoàn. Cuộc chất vấn bắt đầu:
-- Thưa cha, 13 tên phản bội định nổi loạn đều đă bị xử tử đúng
9 giờ tối hôm nay... -- Tôi có hay tin, khi ấy tôi đă đến nhà nguyện để khẩn cầu
Thiên Chúa cứu vớt linh hồn của họ !
Viên sĩ quan chỉ huy nheo nheo mắt có vẻ châm biếm:
-- Dường như cha quá chú ư quan tâm đến họ th́ phải ? -- V́ đó là bổn phận của một Linh Mục như tôi. Sẵn đây, tôi cũng
xin cám ơn thiếu tá đă để tôi được giúp họ xét ḿnh chu đáo và
lănh nhận Bí Tích Ḥa Giải trước khi chết.
-- Thưa cha, chắc hẳn bọn chúng đă thú nhận tất cả với cha khi
xưng tội, đă kể hết với cha những mưu mô dự định của họ. Vậy,
nhân danh hoàng đế Tây-ban-nha, tôi yêu cầu cha hăy nói lại tất
cả cho tôi những ǵ mà bọn chúng đă thú nhận trong ṭa Ḥa Giải.
Xin cha đừng bỏ sót bất cứ một chi tiết nào !
Cha Pê-đrô vẫn b́nh thản, nhỏ nhẹ trả lời:
-- Thưa thiếu tá chỉ huy trưởng, rất tiếc là tôi không thể đáp
ứng được yêu cầu của thiếu tá. Không khi nào tôi lại hé lộ một
điều ǵ mà những người đến xưng tội đă nói với tôi trong ṭa Ḥa
Giải. Cho dẫu hoàng đế có truyền cho tôi đi nữa, tôi cũng phải
dứt khoát từ chối. Chính nghĩa vụ của một Linh Mục buộc tôi phải
làm như vậy. Mong thiếu tá bỏ qua !
Thiếu tá Đông Rô-đin nghe vậy th́ tức giận, sấn tới gắt gỏng:
-- Cha nên biết, sở dĩ tôi tận tâm lo toan công việc này, tất cả
chỉ v́ ḷng yêu mến và trung thành đối với hoàng đế và tổ quốc
Tây-ban-nha của chúng ta đó thôi. Tôi bắt buộc cha phải thuật
lại hết, nếu không, cha sẽ phải trả giá đắt đấy, cha có hiểu
không ? -- Nếu Thiên Chúa muốn tôi chết v́ nghĩa vụ Linh Mục, tôi xin
ngợi khen Thánh Ư của Người, c̣n như làm điều thiếu tá đ̣i buộc
th́ quả thật là tôi không thể !
Viên sĩ quan đập bàn quát lớn:
-- Này ông Linh Mục ngoan cố, biết âm mưu của kẻ phản bội mà
không chịu tố giác, đó chính là đồng lơa, là ṭng phạm, v́ thế,
ông cũng là một kẻ phản bội hoàng đế và tổ quốc
-- Không, tôi vẫn luôn trung thành với hoàng đế và tổ quốc. Thế
nhưng, không ai có quyền bắt tôi phải phản bội Thiên Chúa !
Đến đây th́ Đông Rô-đin không kềm nổi nữa, ông ta hung hăng chạy
ra mở cửa pḥng, gọi viên chỉ huy phó của ḿnh:
-- Đại úy chỉ huy phó đâu rồi ? Hăy ra lệnh cho 4 binh sĩ trong
đội xử bắn, mang súng đạn đầy đủ đến đây cho tôi ngay !
Chỉ mấy phút sau, đội lính đă sẵn sàng tuân lệnh. Đông Rô-đin
truyền cho họ điệu cha Pê-đrô ra pháp trường, nơi vừa xử bắn 13
kẻ nổi loạn, xác vẫn c̣n để nguyên ở đấy. Tới nơi, Đông Rô-đin
quát bảo cha phải quỳ xuống, nhưng cha Pê-đrô vẫn giữ giọng nói
chậm răi:
-- Xin hăy để tôi đứng mà chịu bắn ! Tôi không phải là một kẻ có
tội, hơn nữa, tôi chỉ quỳ gối trước mặt Thiên Chúa là Chúa của
tôi mà thôi !
Dứt lời, cha chắp tay ngước mặt lên bầu trời đêm và thầm thĩ cầu
nguyện với Chúa một cách sốt sắng. Trong lúc đó, thiếu tá Đông
Rô-đin hô khẩu lệnh cho 4 người lính nâng súng lên, rồi quay lại
nói với ngài:
-- Cha Pê-đrô, một lần cuối cùng, tôi yêu cầu cha nói lại tất cả
những ǵ bọn phản loạn đă nói với cha khi xưng tội. Bây giờ vẫn
c̣n kịp đấy, bằng không, cha sẽ phải chết tức khắc như một tên
tội phạm !
Vị Linh Mục già vẫn thinh lặng cầu nguyện, như không hề biết
những họng súng đang sẵn sàng nhả đạn về phía ḿnh. Tiếng viên
thiếu tá vang lên trong đêm:
-- Nhân danh hoàng đế và tổ quốc Tây-ban-nha, tôi ra lệnh cho
cha phải nói cho tôi biết những ǵ cha đă nghe !
Cuối cùng th́ cha Pê-đrô cũng đă lên tiếng, giọng dơng dạc và
cương quyết không chịu khuất phục:
-- Nhân danh Thiên Chúa, tôi tuyên bố từ chối đề nghị của thiếu
tá ! -- Đó có phải là lời nói sau hết của cha không ? -- Phải ! -- Cha nhất định không chịu khai ǵ ư ? -- Phải ! -- Cha không c̣n ǵ hối hận nữa chứ ? -- Phải !
Viên thiếu tá chỉ huy chợt như thấy bản thân khiếp sợ run rẩy
trước sức mạnh tinh thần và dáng đứng vừa can trường lại vừa
khiêm tốn của vị Linh Mục già, Đông Rô-đin phải dùng hết sức
ḿnh quát lên:
-- Bắn !
Vừa dứt lời, 4 họng súng đồng loạt nhả đạn, và cha Pê-đrô quỵ
xuống, trên tay vẫn c̣n chắp lại, giữ chặt xâu chuỗi Mai-khôi.
Lúc đó là đúng 10 giờ đêm ngày 23.9.1825.
Kể lại theo cha NGUYỄN NGỌC RAO, OP. Trích từ tập LINH MỤC, NGƯỜI LÀ AI ? 1965.

|
|