                |
|
|

01. NIỀM
VUI NGÀY CHÚA GIÁNG SINH
Mùa đông năm ấy, tại vương quốc Đan-mạch, chỉ c̣n gần một tuần
là tới Đại Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh, chợt khắp nơi mọi người đều
xôn xao v́ đài truyền h́nh, truyền thanh và các tờ nhật báo đều
đưa tin: Một bà mẹ trong lúc vào mua hàng, đă bị thất lạc một
cháu bé trai mới 2 tháng tuổi, đặt trong một chiếc xe nôi bên
ngoài một siêu thị lớn ở thủ đô Cô-pân-ha-gân ( Copenhagen ).
Đây thật sự là một tin gây chấn động, v́ kể từ sau Đệ Nhị Thế
Chiến ( 1939 – 1945 ) đến nay, chưa bao giờ lại có một vụ phạm
pháp trầm trọng tương tự.
Bản tin c̣n thông báo, chính hoàng hậu tha thiết yêu cầu mọi đơn
vị cảnh sát và quân đội, cùng tất cả mọi công dân trong vương
quốc hăy nỗ lực t́m cho bằng được đứa bé bị bắt cóc trước Lễ
No-en ( Noel ), bởi trong một ngày vui mừng trọng đại như thế
của mọi Ki-tô hữu trên đất nước Đan-mạch và trên toàn thế giới,
không thể để cho một bà mẹ, một gia đ́nh phải gánh chịu nỗi bất
hạnh đau xót quá mức như vậy.
Thế là Đan-mạch, một vương quốc thuộc khối Bắc Âu, như thể lên
cơn sốt ngay giữa mùa đông tuyết giá. Ảnh chụp em bé nạn nhân
được rửa ra hàng loạt để giao cho các cảnh sát viên, yết lên ở
các công sở hành chánh dân sự, ở sân bay, ở nhà ga xe lửa, ở các
quảng trường, ở các khu công viên.
Các tài xế xe Tắc-xi ( Taxi ) đều kín đáo liếc nh́n hành khách
của ḿnh, nếu đó là một người có bồng ẵm một đứa bé. Các bà bán
hàng ở chợ, các chủ tiệm tạp hóa, các nhân viên siêu thị đều lưu
ư xem có ai đó mua một lượng thực phẩm trẻ em nhiều hơn một cách
bất thường.
Các thành viên đội cứu hỏa và cứu hộ đều mở to mắt quan sát để
truy t́m ở khắp mọi ngơ ngách xó xỉnh nơi thành thị và ngoại ô;
mọi hốc kẹt, khe ng̣i, vực sâu và hố thẳm ở nông thôn và vùng
đồi núi; mọi cánh rừng thưa hay rậm rạp ở các khu bảo tồn thiên
nhiên quốc gia.
Các thầy cô giáo ở tất cả các trường phổ thông, ngoài giờ dạy và
học, cùng tỏa ra đi khắp làng xă nông thôn, hoặc các phường khóm
nội thị để nghe ngóng hỏi han. Các nhân viên sở vệ sinh, các
người đưa báo, đưa thư, những người giao sữa tận nhà, những
người thợ sửa điện nước hay ống khói ḷ sưởi... tất cả đều không
quên khéo léo quan sát mọi nơi ở các khu chung cư b́nh dân hoặc
biệt thự sang trọng, xem có bóng dáng một kẻ khả nghi hoặc chút
dấu tích nào về một em bé sơ sinh.
Hàng ngày, báo chí, các phương tiện truyền thanh, truyền h́nh
đều liên tục dành những trang đầu tiên, những mục tin tức đầu
giờ cho việc cung cấp thêm những chi tiết liên quan đến gia đ́nh
nạn nhân, đến nhân dạng và h́nh ảnh của bản thân em bé, đồng
thời nhắc nhở toàn dân nỗ lực hơn nữa trong việc t́m kiếm.
Cứ cách một ngày, hoàng gia và chính phủ lại gửi một bức thư an
ủi khích lệ cha mẹ em bé. Thủ tướng và bộ trưởng an sinh xă hội
tuyên bố sẽ từ chức trong ṿng một tuần lễ nữa nếu vẫn không t́m
ra được tung tích nạn nhân bị bắt cóc. Các Linh Mục kêu gọi các
tín hữu trong họ đạo tích cực góp phần t́m kiếm, các vị Bề Trên
đề nghị các nam nữ tu sĩ đặc biệt thành khẩn cầu nguyện xin ơn
b́nh an cho gia đ́nh em bé đáng thương...
Tất cả đều đă giốc sức, tất cả đều đă bắt tay vào việc, vậy mà,
từng ngày từng ngày qua đi, vẫn chưa có tin tức ǵ khả quan,
ngoại trừ đồn cảnh sát ven đô khẩn báo đă t́m được chiếc xe nôi
của em bé nằm chỏng trơ ở bên lề một con lộ nhỏ vắng vẻ. Công
tác điều tra được triển khai cấp tốc về khu vực này trong ṿng
bán kính mấy trăm cây số, nhưng ở khắp các miền trong đất nước,
việc truy t́m vẫn được đẩy mạnh, không loại trừ khả năng bọn tội
phạm đă cố tính đánh lạc hướng. Bộ phận biên pḥng và cảnh sát
quốc tế ( Interpol ) cũng đă được thông tin chi tiết và nhập
cuộc rất sớm để có thể kịp thời chặn đứng việc đưa nạn nhân ra
nước ngoài...
Ngày 24 tháng 12 đă đến, cả đất nước Đan-mạch dường như bao trùm
một không khí ủ rũ buồn thảm. Vua và hoàng gia phối hợp với
chính phủ, đă phải đành ḷng ra một sắc chỉ chưa từng có trong
lịch sử, ngoại trừ trong thời gian chiến tranh trước đây hơn 30
năm, đó là: Đại Lễ Giáng Sinh năm nay, sẽ không có bất cứ một
h́nh thức liên hoan vui chơi nào: pháo hoa sẽ không được bắn lên
ở quảng trường trước hoàng cung, trận chung kết giải bóng đá
quốc gia hoăn lại sau Tết dương lịch, các rạp hát, các điểm hội
chợ, các công viên giải trí đều tạm thời đóng cửa... Tất cả chỉ
v́, làm sao c̣n có thể thư thái vui chơi khi trong đất nước đang
có một chuyện đau ḷng: em bé sơ sinh vẫn bặt vô âm tín !
Nhân dân Đan-mạch, với con số Kitô hữu chiếm tuyệt đại đa số, sẽ
chỉ c̣n hướng về việc dâng Thánh Lễ Nửa Đêm Giáng sinh trong tâm
t́nh ăn năn sám hối với Đức Giêsu Hài Đồng và với nhau trong
t́nh liên đới anh em và trong nghĩa đồng bào !
Thế rồi, vào lúc 8 giờ sáng ngày 24, một người đưa thư ở nông
thôn, với chiếc túi xắc trên vai vừa leo xong một quả đồi ngập
tuyết trắng, đến trước một căn nhà bằng gỗ nghèo nàn, nằm biệt
lập với ngôi làng nhỏ bé gần đó. Ông gơ cửa, một người đàn ông
tươi tỉnh bước ra, reo lên mừng rỡ, rồi cứ thế nói chuyện hồ hởi
không dứt lời với người đưa thư quen thuộc:
“A ! Bác phát thư ! Hôm nay nhà tôi có thư đấy à ? Ô, đây là thư
của cô em tôi sống bên Pháp. Chắc là một tấm thiệp mừng Giáng
Sinh, cũng là thiệp chia vui với gia đ́nh chúng tôi đây !
Mời bác vào nghỉ chân một chút đă, chẳng giấu ǵ bác, gia đ́nh
tôi có chuyện hết sức vui mừng, tôi đi công tác xa nhà đă hơn 3
tháng, hôm qua về tới th́ mới biết bà nhà tôi đă sinh được một
cháu trai gần 2 tháng nay. Bà ấy chẳng chịu đánh điện báo tin,
cứ bảo là để tôi về, bất ngờ càng vui. Bác xem, tôi năm nay đă
gần 50 tuổi rồi c̣n ǵ, bà nhà tôi lại hiếm muộn, nay th́ nhờ
Chúa thương, vợ chồng tôi đă được một mụn con. Thằng bé kháu
khỉnh ra phết... À, bà nó ơi, bế thằng cu ra chào bác đi nào !”
Từ căn pḥng nhỏ bên cạnh, một người đàn bà lặng lẽ rụt rè bồng
một đứa bé c̣n quấn tă và bọc khăn lông v́ sợ lạnh. Bác đưa thư
hơi ngạc nhiên v́, khác với ông chồng quá đỗi vui vẻ và hănh
diện, bà vợ lại có vẻ gượng gạo và ủ dột. Linh tính thầm kín như
mách bảo người đưa thư già độc thân một điều ǵ đó. Vẫn biết bà
chủ nhà này đă có thai từ lâu, lần đưa thư trước, bà ta đă ra
đón ông với niềm vui rạng rỡ v́ sắp có con, nhưng sao hôm nay
lại có cái ǵ khác lạ. Bác đưa thư bước hẳn vào nhà, khép cánh
cửa để ngăn gió lạnh mùa đông lùa vào. Bác tiến lại gần người mẹ
đang bồng con, âu yếm vén mép chiếc khăn bông nh́n khuôn mặt bầu
bĩnh kháu khỉnh của thằng bé. Ông chợt thấy lóe lên một tia sáng
trong trí nhớ. Đúng rồi, tấm ảnh ông đang có trong túi cũng có
khuôn mặt y như thế... Và, ông cố gắng kềm giữ cơn xúc động, nhỏ
nhẹ lên tiếng:
“Chị ơi, sao chị lại nỡ làm như vậy ? Chị có biết trong suốt
những ngày qua, và ngay trong giờ phút này, có một người mẹ cũng
đang muốn bồng ẵm chính đứa bé này trong ṿng tay không ?”
Người đàn bà như khuỵu xuống trên chiếc ghế đẩu gần đó, ôm gh́
đứa bé trong tay, bật khóc nức nở trong sự bỡ ngỡ kinh ngạc của
người chồng v́ không hiểu đầu đuôi sự t́nh ǵ cả.
Trong khi người đưa thư chạy vội về ngôi làng gần đó để gọi điện
thoại cho đồn cảnh sát tỉnh lỵ, th́ bà vợ khốn khổ đă kể lại cho
chồng tất cả. Th́ ra khi chồng của chị phải đi công tác xa, đến
ngày đến tháng, chị đă một ḿnh về thủ đô cách đây hơn 100 cây
số, xin vào một bệnh viện phụ sản. Không may, đứa con sinh ra
chỉ sống được mấy giờ đồng hồ, các bác sĩ đều bó tay v́ cháu bé
bị bệnh tim bẩm sinh.
Sau 2 ngày lưu lại dưỡng sức, chị đă xuất viện trong tâm trạng
đau khổ cùng cực, v́ biết được từ nay gia đ́nh chị sẽ vĩnh viễn
không bao giờ có bóng dáng của con trẻ, nếu lại có thai, đứa bé
sau cũng sẽ không sống được v́ di truyền bệnh tim nan y từ người
mẹ. Chị lại nghĩ đến nỗi tuyệt vọng của người chồng khi trở về.
Chị tự dằn vặt, cho rằng tất cả mọi bất hạnh đều do lỗi của ḿnh.
Thế rồi, đang khi thất thểu lang thang đưa bước chân vô định,
chị thấy ḿnh đứng trước một siêu thị chỉ chuyên bán mọi thứ
hàng hóa thực phẩm cho trẻ em. Chị quyết định bước vào để hưởng
một chút cái cảm giác hạnh phúc của một người mẹ đi t́m mua quần
áo cho con ḿnh. Ngang qua cửa vào, chị chợt nghe tiếng khóc trẻ
thơ sơ sinh bật từ một trong những chiếc xe nôi đậu trong một
khu vực riêng, chị lại gần nh́n ngắm thằng bé. Ôi, sao nó giống
đứa con đă mất của chị thế ! Thằng bé nh́n thấy chị th́ nín khóc
ngay, lại c̣n nhoẻn chiếc miệng xinh xắn cười với chị.
Thế là chị không c̣n suy nghĩ ǵ nữa, lặng lẽ đẩy chiếc xe nôi
ra cửa. Mọi người đều nh́n “mẹ con” chị một cách tŕu mến, thậm
chí nhiều lần chị đă phải gượng mỉm cười cám ơn khách qua đường
v́ một lời chúc Giáng Sinh hạnh phúc cho gia đ́nh của chị. Không
một ai ngờ rằng chị đă đánh cắp đứa bé. Có người c̣n cho chị đi
nhờ xe ra ngoại ô ven đô. Ở đây, chị bỏ lại chiếc xe nôi cồng
kềnh bên vệ đường, rồi lại đón xe đi nhờ nhiều chặng cho đến khi
về tới nhà. Đến lúc này th́ tin tức lan đi nhanh chóng, chị đă
nghe được trên ra-đi-ô bản tin và chính giọng nói khẩn cầu nghẹn
ngào của người mẹ mất con được phát đi trực tiếp. Thế nhưng,
thằng bé đă nằm trong ṿng tay của chị, chị không c̣n muốn rời
nó ra nữa.
Tuy lương tâm không một lúc nào thôi dằn vặt, chị vẫn lần lữa tự
hứa khi chồng chị trở về, sẽ thú nhận tất cả sự thật với anh rồi
để anh quyết định. Thế rồi, đến ngày chồng chị hoàn tất công tác
để về nhà, vừa mở cửa, khi thấy anh đẩy một chiếc xe nôi mới mua
vào nhà, vừa cười vừa la toáng lên v́ vui sướng như một đứa con
nít. Chị thấy nhói lên trong tâm hồn v́ biết rằng chị sẽ không
c̣n có can đảm để nói sự thật phũ phàng cho anh. Măi măi đây sẽ
là một bí mật ám ảnh suốt cuộc đời chị !
Vậy mà giờ đây tất cả đă chấm dứt ! Trong khi bác đưa thư ngồi
khư khư ôm thằng bé trong ṿng tay, vợ chồng chị ủ rũ ngồi trên
băng sau chiếc xe của sở cảnh sát thủ đô được biệt phái về đón.
Bên ngoài là đoàn xe mô-tô của đồn cảnh sát địa phương tự nguyện
rầm rộ đi áp tải.
Ra-đi-ô trong xe đang phát đi bản tin vui nóng hổi, mô tả đă có
một đám đông hàng ngàn người đă nhanh chóng tập họp lại ở trước
quảng trường hoàng cung v́ biết được quyết định mới nhất: cuộc
hội ngộ của gia đ́nh cháu bé sẽ được diễn ra ngay trong pḥng lễ
tân của cung điện, với sự chứng giám của chính đức vua và hoàng
hậu, của chính phủ và đại diện báo chí cả nước !
Giây phút cảm động nhất là lúc bác đưa thư rưng rưng nước mắt
trao trả đứa bé vào ṿng tay bà mẹ cũng đang nghẹn ngào không
nói nên lời. Vâng, chính nhà vua và hoàng hậu cùng mọi người có
mặt cũng không cầm được nước mắt mừng vui trong tràng pháo tay
vang động cả hoàng cung. Thế nhưng, có duy nhất một người cũng
đang khóc, mà là khóc cho sự đau khổ và niềm ân hận sám hối, “bà
mẹ giả” ấy quỳ sụp xuống dưới chân bà mẹ đích thật để xin thứ
lỗi, chị sẵn sàng chấp nhận mọi h́nh phạt nặng nhất mà pháp luật
quy định ! Bên cạnh đó, người chồng khốn khổ cũng lặng lẽ đến
cúi đầu đứng trước người chồng vừa t́m lại hạnh phúc.
Hoàng hậu tiến lại gần cả hai đôi vợ chồng và lên tiếng: “Ta xin hỏi anh chị một câu chân thành: Anh chị có tức giận oán
ghét ǵ đối với đôi vợ chồng đă gây ra nỗi bất hạnh khủng khiếp
cho anh chị trong suốt gần một tuần lễ vừa qua không ?”
Bà mẹ trẻ cười tươi trong nước mắt mừng vui trả lời ngay:
“Bẩm đức hoàng hậu khả kính, giờ đây, chúng con đă t́m lại được
cháu bé. Bồng nó trong tay, ngay phút đầu, chúng con đă hiểu
được ngay rằng trong những ngày vừa qua, cháu bé đă được anh chị
đây chăm sóc yêu thương đến mức nào. Chúng con cũng vừa biết được nguồn cơn mọi bất hạnh của anh chị
ấy. Là phụ nữ với nhau, bản thân con hiểu hơn ai hết, thế nào là
nỗi đau khổ của một người mẹ mất con, một người vợ không c̣n có
thể sinh cho chồng một đứa con khác. Con thành khẩn xin hoàng
hậu và chính phủ được băi nại tất cả cho chị ấy. C̣n anh ấy th́
thật sự vô can v́ không cố t́nh...”
Hoàng hậu lại tŕu mến và chậm răi nói với cả hai đôi vợ chồng:
“Ta đề nghị thế này: v́ ta biết anh chị vẫn chưa kịp đưa cháu bé
đến Nhà Thờ để chịu Bí Tích Thanh Tẩy, h́nh phạt dành cho người
vợ “chủ mưu” và người chồng “vô t́nh đồng lơa” này, đó là: họ sẽ
“phải” nhận trở thành cha mẹ đỡ đầu cho cháu bé trong Thánh Lễ
Vọng Giáng Sinh đêm nay. Chính ta sẽ đề nghị với Đức Tổng Giám
Mục chủ lễ việc trọng đại này. Phần ta, ta hứa sẽ nhận là “bà
ngoại” của thằng bé để trợ cấp cho việc nuôi nấng dạy dỗ nó suốt
đời. Vậy các khanh có đồng ư với một “bản án” như thế không ?”
Lại thêm những tràng pháo tay không dứt thay cho câu trả lời của
cả hai đôi vợ chồng. Niềm vui xúc cảm như ̣a vỡ. Tất cả diễn
tiến cuộc gặp gỡ kỳ diệu trong hoàng cung được trực tiếp truyền
h́nh cho cả nước. Mọi người ùa đến quây lấy cả hai đôi vợ chồng
để chúc mừng và tặng quà.
Chỉ duy có một người vẫn đứng yên một chỗ, dáng vẻ buồn rầu cam
chịu, đó là bác đưa thư già độc thân, người đă có công phát hiện
đứa bé mất tích. Chi tiết này không qua khỏi đôi mắt tinh tế và
từ ái của hoàng hậu. Bà tiến lại phía người đưa thư khiêm tốn,
kéo theo sau những phóng viên đài truyền h́nh không bỏ lỡ bất cứ
một h́nh ảnh đặc biệt nào trong một dịp vui như thế này. Trong
phút chốc, bầu khí dịu lại rồi im ắng hẳn. Mọi người hướng mắt
nh́n về phía hoàng hậu và bác phát thư. Bà trang trọng tuyên bố:
“Thay mặt cho toàn vương quốc Đan-mạch, ta ban thưởng Huân
Chương Danh Dự của hoàng gia cho người đưa thư có công lớn này !
Và để mừng cho sự kiện hôm nay, ta đă xin đức vua ban lệnh kịp
thời tổ chức mọi cuộc vui trọng thể nhất trong cả nước !”
Bác đưa thư già đưa mắt nh́n sang đôi vợ chồng hạnh phúc, rồi
cúi đầu rụt rè thưa:
“Tâu hoàng hậu khả kính, thần dân xin đón nhận niềm vinh dự mà
cả đời phục vụ trong ngành bưu chính thần không bao giờ dám mơ
ước tới. Nhưng thần cũng xin ban cho thần một đặc ân: đó là cho
phép thần được nhận làm “ông nội đỡ đầu” của thằng bé. Thần chỉ có một thân một ḿnh, cũng đă gần ngày phải nghỉ hưu,
thần sẽ xin được dọn về ở gần gia đ́nh anh chị đây để sớm hôm
qua lại thăm nom chơi đùa với cháu. Suốt dọc đường về đây, thần
đă lănh nhiệm vụ bồng ẵm thằng bé, và bây giờ th́ thần sẽ rất
buồn nếu phải xa nó ! Xin hoàng hậu và cũng là xin anh chị đây
chấp thuận cho thần lời khẩn nài chân thành nhất ấy...”
Không đợi hoàng hậu và cha mẹ em bé kịp lên tiếng, cả pḥng lễ
tân rộng lớn như vỡ tung v́ tiếng hoan hô của mọi người.
Đúng lúc ấy, chuông Nhà Thờ Chính Ṭa ở thủ đô Cô-pân-ha-gân
vang lên rộn ră báo hiệu giờ Thánh Lễ Vọng Giáng Sinh đă đến gần.
Vâng, đêm nay, Chúa Giêsu đă sinh xuống làm người, làm một trẻ
bé dễ thương ngay giữa ḷng đất nước và dân tộc Đan-mạch như thế
đó...
MAI VĂN KHÔI,
biên tập theo một câu truyện có thật đăng trên báo TIN VUI năm 1970.

|
|