                |
|
BÍ TÍCH H̉A GiẢI

Các ân
huệ đặc biệt của Chúa dành cho ngày lễ. Chúa Giêsu đặt tầm quan
trọng cho ngày lễ này, cũng như nhấn mạnh đến các điều kiện phải
có để Người ban ơn. Các điều kiện đó là: xưng tội và rước lễ.
Toà cáo giải đối với Chúa là một phép lạ cả thể của Ḷng Thương
Xót. Mỗi lần ta đi xưng tội với đức tin và tâm t́nh xám hối ăn
năn th́ cả thiên đàng hoả ngục đều bàng hoàng chấn động trước sự
đổ trào " Ḷng Thương Xót của Thiên Chúa
" đầy bao dung tha thứ.
Tất nhiên Chúa không đ̣i hỏi chúng ta phải đi xưng tội vào
chính ngày lễ, miễn là xưng tội một ngày nào đó trước ngày lễ.
Ngay trong ngày lễ th́ việc rước Ḿnh Thánh là cần thiết để nhận
được ơn. Bởi Thánh Thể chính là Ḿnh, Máu, Linh Hồn và Thiên
Tính của Chúa Giêsu. Khi ta rước Ḿnh Thánh, Chúa đích Thân đến
như một trái tim đầy thương xót cho linh hồn nào rước lấy Ngựi.
Ăn Ḿnh và uống Máu Thánh Chúa là ăn uống sự sống đời đời.
Chúa
nói với chị Faustina: Khi con xưng tội, Máu và Nước từ mạch xót
thương này tuôn ra từ trái tim Ta trào xuống trên linh hồn con
(1602)… Trong Ṭa Án Xót Thương (ṭa giải tội), những phép lạ
xảy ra không ngừng (1448)… Và nơi đây, những linh hồn khốn khổ
gặp Thiên Chúa của xót thương. Hăy tới dưới chân vị Đại Diện của
Ta, chính Ta đợi con ở đó. Ta ẩn ḿnh dưới vị linh mục. Chính Ta
hành động trong hồn con (1602)… Con hăy xưng tội trước mặt Ta.
Vị linh muc chính là màn che cho Ta; đừng thăm ḍ xem đây là
loại linh mục nào mà Ta đang sử dụng: hăy mở tâm hồn ra mà xưng
tội với Ta, và Ta sẽ chiếu tràn ngập ánh sáng của Ta trong con
(1725)… Cho dù một linh hồn giống như xác chết tan rữa, theo
con mắt loài người th́ không có hy vọng ǵ phục hồi, mọi sự coi
như đă tiêu tan; nhưng đối với Thiên Chúa lại không vậy. Phép lạ
Ḷng Thương Xót Chúa sẽ phục hồi lại linh hồn đó một cách toàn
diện… V́ từ nguồn mạch xót thương này mà các linh hồn đến mức
lấy ân sủng độc nhất là – ḷng tín thác trông cậy. Nếu sự trông
cậy của họ càng nhiều th́ ḷng khoan dung của Ta sẽ không ngừng
giới hạn” (1448)
|
 |
RƯỚC LỄ
Chúa nói với chị Faustina: “ Niềm vui thích lớn lao của Ta là
được kết hợp với các linh hồn… Khi họ rước lễ, Ta tới trong tâm
hồn họ. Bàn tay Ta đầy những ân sủng mà Ta muốn ban cho họ,
nhưng họ không để ư đến Ta. Họ dể Ta thui thủi một ḿnh và bận
bịu với những ư nghỉ riêng tư của họ. Ôi , buồn biết mấy v́
những linh hồn không nhận biết t́nh yêu của Ta! Họ đôí xử với Ta
như một vật chết (1385)… Ta rất đau ḷng khi các linh hồn lănh
nhận bí tích yêu thương này như một thói quen, hầu như họ không
nhận thức được của ăn này, cho nên họ không có niềm tin hay t́nh
yêu đối với Ta trong trái tim họ. Ta bước vô những tâm hồn đó
với tất cả sự miễn cưỡng. Thà rằng họ đừng rrước lễ th́ hơn
(1258)… Thật đau đớn cho Ta, rất ít linh hồn biết kết hợp với Ta
trong lúc đón rước Ta. Ta chờ đợi họ, nhưng họ rất lănh đạm thờ
ơ với Ta. Ta muốn ban rất nhiều ơn cho họ nhưng họ không muốn
nhận lănh. Họ đối xử với Ta như một vật chết, trong khi trái tim
Ta tràn đầy t́nh yêu và thương xót. Con có thể hiểu phần nào cái
đau của Ta, giống như t́nh yêu một người mẹ tha thiết thương
con, trong khi con cái từ chối t́nh yêu của bà. Trong t́nh huống
đó, nổi đau của bà không ai có thể an ủi được. Nó cũng giống như
t́nh yêu của Ta vậy đó, con ạ “ (1447)
|

|
|
|