               |
|
1. TỰ MĂN V̀ ĐẠO
ĐỨC
Có một người giáo dân rất đạo đức,
giữ chức Quản Giáo, thành viên nhiệt thành trong Ban Hành Giáo
của một Giáo Xứ nông thôn miền Bắc. Ngày nào cũng thế, vừa nghe
tiếng chuông Nhà Thờ lúc tinh mơ, ông đă vội thức dậy sửa soạn
đi lễ đọc kinh thật sốt sắng.
Thế rồi một hôm, v́ trong nhà có việc giỗ chạp bận rộn tíu tít,
vừa xong xuôi mọi việc, ông mê mệt quá nên ngủ quên mất. Quỷ Xa-tan
bèn hiện ra lay gọi ông dậy. Đang c̣n ngái ngủ, trông thấy quỷ
đang đứng bên giường ḿnh để đánh thức, ông dụi mắt ṭ ṃ thắc
mắc ngay: “Ơ hay, thằng quỷ ! Mày mà lại đi đánh thức tao dậy đi
lễ ư ? Sao mày lại tốt bụng và đạo đức thế nhỉ ? Chẳng lẽ tao
lại phải cám ơn mày à ?”
Thằng quỷ ôn tồn bảo ông Quản Giáo: “Tôi là ai, không quan trọng
! Việc tôi đánh thức ông dậy là việc tốt. Ai làm việc tốt th́
cũng đều là người tốt cả, ông khỏi phải thắc mắc bận tâm làm ǵ
!”
Ông Quản Giáo nghe việc liền quát hỏi: “Nhân danh Thiên Chúa,
tao buộc mày phải nói, tại sao mày là quỷ mà lại chịu khó đánh
thức tao dậy sớm đúng giờ đi lễ ? Đúng lư mày phải khoái chí
thấy tao bê trễ chuyện Nhà Thờ Nhà Thánh mới phải chứ ?”
Xa-tan đành phải giải thích: “Sự t́nh là thế này, nếu thỉnh
thoảng ông lại ngủ quên, bỏ đọc kinh xem lễ Nhà Thờ, hoặc phạm
một tội nào đó, chắc chắn một người đạo đức như ông sẽ lại áy
náy ăn năn, khiêm tốn nhận ra ḿnh hèn yếu. Từ đó ông sẽ cố gắng
sửa chữa, giữ Đạo và sống Đạo tốt hơn, vậy là tôi thua ! Nhưng
nếu như ngày nào ông cũng sốt sắng đạo đức, chẳng bao giờ phạm
bất cứ một lỗi lầm nhỏ nào, rồi sẽ có lúc ông đâm ra tự măn kiêu
ngạo, ngỡ ḿnh là đạo đức số một, khi ấy th́... ha ha !”
Nói đến đây, thằng quỷ biến mất, tiếng cười lưu manh vẫn c̣n
vọng lại thật ghê rợn. Ông Quản Giáo giật ḿnh choàng tỉnh, hóa
ra đó chỉ là một cơn ác mộng, một cơn ác mộng dành cho một người
đạo đức...
Sưu tầm của cha TIẾN LỘC
|
|