Người Công Giáo Trong Thế Giới Hôm Nay - Do Ông Nguyễn Anh Tuấn Trình Bày
Người Cha trong gia đình



Ngày Chúa nhật vừa qua, cả nước Mỹ mừng ngày dành riêng cho các người Cha với mục đích tôn vinh vai trò và trách nhiệm của các người đàn ông, với quan niệm cổ truyền, là cột trụ của mỗi gia đình, bảo vệ và nuôi nấng, dạy dỗ con cái nên người hữu dụng cho xã hội. Đây cũng là cơ hội cho các cửa hàng bách hóa, các tiệm ăn gia tăng thương vụ nhờ vào qùa cáp và các buổi họp mặt ăn uống để mừng ngày Father Day, 19 tháng sáu năm nay.

Đây là ngày vui cho các gia đình bình thường theo quan niệm thông thường, có cha, có mẹ và sinh con đẻ cái. Còn đối với 30% các gia đình mà chỉ có người mẹ thôi (Single mom) thì lấy ai làm cha để mà mừng? hay là đối với các gia đình của các người đồng tính (Same Sex Union) thì hoặc là cũng không có hình bóng của người cha hoặc là có tới hai người cha thì mừng cách nào ? Nhắc đến những điểm rất tiêu cực này để chúng ta cùng đề cập đến những vấn đề căn bản của gia đình trong xã hội Hoa kỳ hiện nay.

Vì những cặp vợ chồng không chịu đựng được nhau, vì việc ly dị qúa dễ dàng trong xã hội mà con số các bà mẹ phải đơn độc nuôi con (single mom) ngày một gia tăng. Đa số những gia đình này phải sống nhờ vào trợ cấp xã hội và tiền cấp dưỡng nuôi con (Child support). Và với đa số các gia đình này, hình ảnh của người cha đã vắng mặt trở thành một biểu tượng xấu xa và vô trách nhiệm vì theo thống kê, đại đa số các người cha tìm đủ mọi cách để trốn trách trách nhiệm trợ cấp nuôi con cho dù trước mặt tòa án, họ đã phải nhận chu cấp cho con cái mình hoặc họ đã nhận được trát tòa buộc phải dành một phần lương hằng tháng cho con của mình với người vợ trước. Nguyên nhân đưa đến tình trạng này thì có rất nhiều nhưng căn bản là quan niệm yêu cuồng sống vội, những căp tình nhân gặp gỡ nhau trong thoáng chốc, yêu nhau cách vội vàng và cưới nhau không tính toán. Sau khi lập gia đình họ mới khám phá ra là có rất nhiều khó khăn trong đời sống, và rất nhiều khác biệt đối với người phối ngẫu. Cho dù đã có con với nhau nhưng họ không có đủ tinh thần hy sinh để chịu đựng trong cuộc sống và chịu đựng lẫn nhau để mà nuôi nấng con cái và thế là ly dị! Đa số trường hợp này, người đàn ông bước ra khỏi nhà, buộc phải chi tiền cấp dưỡng con cái và được phép về thăm con trong một khoảng thời gian định kỳ nào đó.

Còn đối với những cặp hôn nhân đồng tính, thật ra không biết phải nói thế nào về tình trạng gia đình của những người này. Đa số những đứa con nếu có của họ là những đứa con nuôi, những đứa trẻ này lớn lên với hai cha chẳng hề có mẹ hoặc là hai mẹ chẳng hề biết đến có cha, ý niệm gia đình của nó cũng sẽ tự nhiên trở thành lệch lạc. Khi trưởng thành, nếu như may mắn, nó trở về lại với tự nhiên để có thể làm cha hay làm mẹ như những người cha mẹ bình thường, còn như không thể bứt ra khỏi được cái trói buộc đồng tính qúai đản của hai cha hay là hai mẹ của nó, thì nó lại vô phúc rơi vào cái tội đã từng bị nguyền rủa từ hằng ngàn năm về trước.

Tôi đã từng biết một người thanh niên trẻ tuổi, suốt thời thơ ấu anh đã phải chứng kiến hai lần mẹ mình ly dị và anh không biết cha ruột của mình là ai. Đối với anh, như lời anh tâm sự thì ly dị chỉ là một việc rất tự nhiên và nếu mai này anh có lập gia đình thì anh cũng sẵn sàng chấp nhận việc đó và chính anh, anh cũng không hề cảm thấy cái ý nghĩa của người cha có cái gía trị gì vì trong đầu óc của anh không có hình ảnh của một người cha!

Tôi cũng có một người đồng sự, mới ngoài 30 mà đã có hai đời vợ, mỗi người vợ có với anh hai đứa con. Sau khi ly dị người vợ trước, anh không chịu chu toàn bổn phận cấp dưỡng con cái cho đến khi tòa án yêu cầu phòng lương bổng của hãng cắt đứt khoản tiền anh phải cấp dưỡng để gửi về cho con của anh. Tuy được phép thăm con nhưng anh ít khi về thăm chúng, ngay cả việc học hành hay là cuộc sống của con, anh cũng không để ý đến lý do là anh không muốn liên hệ với người vợ cũ, theo như lời của anh thì không đứng đắn!

Đó là hình ảnh của những người cha vô trách nhiệm trong xã hội này và con số những người cha này sẽ tiếp tục gia tăng cùng với con số gia đình của các single mom nếu như chúng ta không tìm cách giáo dục và đào tạo những người đàn ông tốt cho xã hội.

Những câu nói thời xưa xem ra lỗi thời nhưng lại luôn luôn đúng trong việc đào tạo những người đàn ông tốt : Con không cha như nhà không nóc hoặc Công cha như núi Thái sơn...quan niệm này nghe ra có vẻ như đề cao địa vị của người cha nhưng thật ra là nêu lên cái trách nhiệm nặng nề của một người cha trong gia đình. Một người cha đúng nghĩa phải là một gương mẫu cho con cái noi theo, lời nói và việc làm của ông phải mang tính cách giáo dục con cái mình. Tuy rằng thời nay có nhiều gia đình mà người mẹ có uy quyền hơn vì kiếm được nhiều tiên hơn, vì được nhiều người nể vì hơn, nhưng kẻ đứng mũi, chịu sào trong mọi tình huống vẫn phải là người cha. Để chia sẻ trách nhiệm trong gia đình, người đàn ông có thể phải làm những công việc của người nội trợ trước đây (nấu cơm, rửa chén, quét nhà...) vì ông có nhiều thì giờ và nhiều sức khoẻ hơn vợ mình, và vì ông làm những việc này với tình thương yêu vợ con thì đó cũng là một cách giáo dục con cái của mình vậy.

Riêng đối với những người cha Công giáo, ngoài việc bảo vệ, nuôi nấng, dạy dỗ con cái còn phải nêu cao đời sống đức tin để giữ con mình gắn bó với Thiên Chúa và Giáo hội. Giữa cái thời đại sa sút đạo đức này, những người cha Công giáo càng cần phải nhắc nhở con cái mình về những tín lý căn bản, hãy thúc dục chúng siêng năng đi lễ, nhắc nhở chúng về những bổn phận của người Công giáo. Tuy rằng đôi khi lời nói của mình trở thành nhàm chán nhưng vẫn luôn cần thiết cho đời sống đạo của các con mình. Tất cả những gì một người cha làm với tình thương yêu đối với con cái thì đều đáng ca ngợi và chắc chắn sẽ đem lại kết qủa tốt đẹp cho gia đình.

Xin cầu nguyện cho các người cha luôn dồi dào sức khỏe để làm cột trụ vững chắc cho gia đình, luôn khôn ngoan và can đảm trong mọi lời nói và việc làm để làm gương mẫu cho con cái, và luôn vững vàng đức tin để hướng dẫn gia đình theo đúng đường lối của Giáo hội và là chứng tá cho Thiên Chúa.

Nguyên Việt
06-21-05


Copyright Radio Me Hang Cuu Giup 2005. All rights reserved