LỜI TỰA
Hồi thế kỷ thứ 11, Giáo Hội phải đương đầu với bè lạc giáo Albigens. Những người
theo bè này gây nhiều hoang mang cho Dân Chúa khắp nơi. Họ chủ trương bác bỏ các
Bí Tích và chống lại quyền bính của Giáo Hội.1
Vào thế kỷ thứ 12, Thiên Chúa đoái thương ban cho Hội Thánh một vị
Thánh Cả hầu dẹp trừ bè rối Albigens. Đó là Thánh Đa Minh (1170-1221 AD)
mà chúng ta thường nghe biết và mộ mến. Thánh Đa Minh đă tận dụng tất cả thời
giờ, sức lực và tài trí để vạch trần và biện bác những sai lầm của bè Albigens.
Thế nhưng, số người lầm lạc lại quá đông nên việc thuyết phục họ trở lại với
chân lư Công Giáo gặp nhiều khó khăn. V́ thế, chính Đức Mẹ Maria đă ra tay can
thiệp và phù hộ cho Thánh Đa Minh.
Vào năm 1208 tại Prouille ở Pháp, Đức Mẹ đă hiện ra và phán
dạy Thánh Đa Minh rằng: “Hỡi con, con đừng lấy làm lạ v́ con đă tốn nhiều công
sức để bênh vực Hội Thánh mà chẳng gặt hái được bao nhiêu kết quả. Con đă đổ hết
sức của con xuống trên một mảnh đất khô cằn, chưa được Sương Ân Sủng gội tưới.
Một khi Thiên Chúa đă muốn canh tân đổi mới bộ mặt địa cầu, th́ Ngài bắt đầu
bằng việc tuôn đổ xuống mặt đất những trận mưa bồi-bón của Lời Thiên Sứ Chào. V́
vậy, hỡi con, con hăy rao giảng Thánh Vịnh của Mẹ. Thánh Vịnh của Mẹ gồm có 150
Lời Chào của Thiên Sứ và 15 Kinh Lạy Cha. Mẹ bảo đảm rằng con sẽ gặt hái mùa
màng dư dật.”
Thánh Vịnh của Đức Mẹ là ǵ? Chắc hẳn chúng ta ai nấy đều biết. Ấy
chính là chuỗi Kinh Mân Côi. Quả thật, nhờ chuỗi Kinh Mân Côi mà Thánh Đa Minh
đă dẹp tan bè rối Albigens. Và kết quả là đến cuối thế kỷ thứ 14, bè rối này hầu
hết đă tan biến mất.
Thế nhưng, trong Giáo Hội ngày nay những lầm lạc của thời Thánh Đa Minh xưa kia
một lần nữa lại tái hiện. Ngày nay, có rất nhiều giáo hữu Công Giáo ở các nước
Âu Mỹ không c̣n tin thờ Đức Chúa Giêsu ngự thật trong Phép Thánh Thể.
Thật t́nh
mà nói, ngay cả trong giới giáo sĩ cũng có các đấng không c̣n biết quư trọng
Thánh Lễ và cho đó chỉ là một nghi thức biểu trưng cho một bữa tiệc hiệp nhất.
V́ thế, họ cho phép bất cứ ai, dầu Công Giáo hay ngoài-Công Giáo, cũng có thể
được rước lễ. Lại thêm, có những giáo hữu dù đang ‘rối ren’ trong đời sống hôn
nhân gia đ́nh và những người đang mắc tội trọng cũng vẫn thường xuyên tự tiện
lên rước lễ.
Về Bí Tích Hoà Giải, ngày nay có rất nhiều giáo hữu do ảnh hưởng
của các phái Tin Lành không c̣n biết trân quư và kính tin Bí Tích này nữa. Có
người viện cớ rằng v́ các linh mục gây quá nhiều gương mù gương xấu cho nên họ
chủ trương thú tội trực tiếp với Thiên Chúa, không cần phải đến với các linh mục
để xưng tội và xin ơn xá giải. Trong khi đó, cũng có các giáo sĩ lại xem việc
giải tội là một gánh nặng. V́ vậy mới có việc tổ chức giải tội tập thể một năm
một lần để khỏi tốn công mệt sức. Dựa trên những sự kiện hiển hiện ấy, chúng ta
thấy rằng ngày nay tinh thần lạc giáo của bè rối Albigens ngày xưa đang tái diễn.
Bởi v́ các Bí Tích không c̣n được giáo hữu hết ḷng tôn kính nữa.
Sự bất kính đối với Bí Tích Hoà Giải và Thánh Thể là một vết thương trầm trọng
của Giáo Hội ngày nay. Nhưng Giáo Hội c̣n mang một vết trọng thương khác nữa. Ấy
là thái độ dửng dưng của nhiều giáo hữu đối với Bí Tích Hôn Phối và Thánh Chức.
Đây là một vết ung nhọt đang lây lan khắp nơi. Trào lưu chống báng quyền bính
của Giáo Hội bắt nguồn từ hai thái độ bất kính và dửng dưng đối với các Bí Tích
trên.
V́ không c̣n trân quư Thánh Chức linh mục nên con số ơn thiên triệu ở các nước
tây
phương ngày càng giảm bớt. Có rất nhiều cha mẹ không c̣n muốn khích lệ con cái
dâng ḿnh làm đầy tớ cho Chúa trong đời sống tận hiến. Hễ nghe nói đến hai chữ
“đi tu” th́ hầu như ai nấy cũng đều rùng ḿnh dị ứng. “Ngu sao phải đi tu?”
“Thất t́nh sao phải đi tu?” “Đi tu làm ‘cha’ để có tiền, có tiếng, có quyền, có
chức th́ ai cũng thích. Nhưng ‘đi tu’ để làm tôi Chúa và làm đầy tớ mọi người,
th́ hiếm có người chịu dấn thân. Đó là một vài phản ứng tự nhiên của các giáo
hữu thời đại này khi nhắc đến đời sống tu tŕ.