“Em ơi, những vết thương trên chân tay em
chắc làm em đau lắm phải không?” Đứa bé chẳng nói một câu nào nhưng chỉ
đáp lại với một nụ cười.
Lúc đó, Đômênica đang đứng gần bàn thờ gia đ́nh. Trên bàn thờ có đặt
tượng Chúa Giêsu và Đức Mẹ Maria. Người đàn bà kia nh́n lên thấy các
tượng đều được trang hoàng thật xinh xắn. Tượng nào cũng được đội trên
đầu những ṿng hoa tươi đẹp. Bà hỏi:
“Này em, em nói cho tôi biết sao em lại kết đan những ṿng hoa này để
đặt trên các tượng ảnh kia vậy?” Đômênica lập tức trả lời:
“Ô, có ǵ đâu! Chỉ v́ em yêu mến Chúa Giêsu và Đức Mẹ Maria của em.”
Người đànbà hỏi tiếp:
“Vậy, em yêu Chúa và Mẹ bao nhiêu?” Đômênica đáp:
“Em yêu Chúa và Mẹ với hết sức có thể được!” Bà kia hỏi thêm:
“Yêu hết sức có thể là yêu như thế nào?” Cô bé nói:
“Thưa bà, đó là tùy theo Chúa và Đức Mẹ ban cho em. Các Ngài cho em
yêu bao nhiêu th́ em yêu bấy nhiêu!” Người đàn bà khuyên:
“Em hăy tiếp tục yêu Chúa và Đức Mẹ thật nhiều. Các Ngài sẽ ban thưởng
cho t́nh yêu của em trên thiên đàng.”
Trong khi nói chuyện với người đàn bà, hương thơm từ các vết thương của
em bé ngát toả khắp pḥng. Đômênica ngạc nhiên hỏi người mẹ:
“Bà ơi, bà xức thứ dầu ǵ cho em bé sao mà thơm quá vậy? Bà mua dầu
thơm này ở đâu, xin làm ơn chỉ cho tôi với?” Người đàn bà đáp:
“Không một nơi nào có thể t́m ra loại dầu này đâu. Dầu này chỉ có thể
mua được với Đức Tin và việc làm từ thiện mà thôi.”
Nghe nói đến làm việc từ thiện, Đômência vội vào bếp lấy bánh ra trao
cho hai mẹ con. Thấy vậy, người đàn bà kia nói:
“Thức ăn của con tôi là t́nh yêu. Em chỉ cần nói với con tôi rằng em
yêu Chúa Giêsu, th́ con của tôi sẽ thoả măn lắm rồi!”
Vừa nghe đến yêu Chúa Giêsu, th́ gương
mặt em bé bỗng tỏ nét vui mừng hết sức. Em níu lấy áo Đômênica hỏi:
“Chị ơi, chị có yêu Chúa Giêsu không? Chị yêu Chúa Giêsu bao nhiêu vậy?”
Đômênica đáp:
“Ôi, yêu lắm! Chị yêu Chúa Giêsu nhiều lắm, em ơi. Chị yêu Chúa nhiều
đến nỗi suốt ngày suốt đêm chị đều nhớ đến Ngài. Làm bất cứ điều ǵ chị
cũng cốt làm cho Ngài vui ḷng thoả dạ mà thôi.” Đứa bé lại nói:
“Thật hay quá! Chị hăy yêu Chúa nữa đi! V́ t́nh yêu Chúa sẽ dạy cho
chị cách làm đẹp ḷng Ngài.”
Vừa dứt lời, mùi hương từ các vết thương của em bé bỗng toả lan nồng nàn
hơn nữa. Đômênica chịu không nỗi nên thốt lên:
“Chúa ơi, mùi thơm ngạt ngào quá sức! Chắc con phải chết v́ mùi hương
t́nh yêu này quá! Con vui quá Chúa ơi! Ước chi con được lên thiên đàng
với Chúa ngay bây giờ!”
Đômênica vừa dứt lời, bỗng cả căn pḥng rực sáng lên. Người đàn bà biến
thành một v́ Nữ Hoàng ăn vận thật sang trọng. C̣n toàn thân đứa bé toả
ra ánh sáng chói lọi hơn cả mặt trời. Em bé cầm lấy những cánh hoa trên
bàn thờ mà rắt lên đầu Đômênica. Lúc ấy, cô nàng mới nhận ra đó chính là
Chúa Giêsu Hài Nhi và Đức Mẹ Maria. Nàng lập tức quỳ xuống đất mà thờ
lạy và khi ngẩng đầu lên, th́ vinh quang của Chúa và Đức Mẹ đă biến mất.
Sau đó, Đômênica vào tu ở Ḍng Đa Minh và đă chết trong hương hoa thánh
đức vào năm 1553