CHỨNG TỪ MÂN CÔI -MỪNG VUI V̀ ĐƯỢC LÀM TÔI TÁ PHỤC VỤ ĐỨC MẸ
Trong sách kư sự của Ḍng Đa Minh, cha Ignatius del Niente
có thuật lại cuộc đời thánh thiện của nữ tu Đômênica đệ Parađisô.
Số là Đômênica được sinh ra ở làng Parađisô gần Florence. Ngay từ tuổi thơ ấu,
Đômênica đă có ḷng sùng kính và hết t́nh phụng sự Mẹ Maria. Hằng ngày, cô ăn
chay để tôn kính Đức Mẹ. Và mỗi ngày thứ Bảy, cô nhịn ăn để dành phần ăn của
ḿnh phân phát cho người nghèo. Sáng thứ Bảy, cô ra đồng ngắt những bông hoa nào
đẹp nhất, đem về dâng cho Đức Mẹ trên bàn thờ trong nhà.
V́ ḷng sùng kính và mến yêu ấy, Đức Mẹ Maria đă ban thưởng cho Đômênica một ơn
đặc biệt lúc cô vừa lên mười tuổi.
Một sáng thứ Bảy nọ, cũng như thường lệ có nhiều người hành khất đến nhà cô xin
ăn. Cô mở cửa sổ nh́n ra ngoài đường xem biết số người đến ăn xin để ước lượng
mà bố thí. Cô lấy làm lạ v́ thấy trong số những người đến xin ăn có một người
đàn bà trông rất quư phái nhưng lại ăn mặc thật rách rưới. Tay bà lại dắt một
đứa bé hết sức ngộ nghĩnh dễ mến. Cả hai mẹ con đều giơ tay nài van khách qua
đường xin bố thí.
V́ thói quen thương người và hay giúp đỡ những kẻ nghèo khổ, cô vào bếp lấy bánh
ḿ định cho hai mẹ con kia. Nhưng vừa quay ḿnh đi, th́ lạ lùng thay hai mẹ con
người hành khất đă đứng ngay trong nhà cô mà không cần đi ngang qua cửa. Cô rất
đỗi ngạc nhiên nhưng cô lại nh́n thấy một điều hết sức lạ lùng nữa. Cô thấy chân
tay đứa bé kia mang những vết thương đẫm máu. Thấy thương bé quá, cô liền hỏi
người mẹ: “Bà ơi, ai đă làm cho đứa bé này bị nhiều vết thương như vậy?” Bà ta
liền đáp:
“V́ t́nh yêu đó em!” Đômênica thấy đứa bé dù bị thương mà vẫn không rên khóc
nên cô lấy làm tội nghiệp cho đứa bé. Cô hỏi bé: