CHỨNG
TỪ MÂN CÔI - KINH MÂN CÔI ĐEM LẠI ƠN
XÁ TỘI
Hồi ấy ở Florence, có một người phụ nữ tên là Bênêđicta.
Cô sống một cuộc đời vô cùng thác loạn gây biết bao cớ vấp phạm cho nhiều người
trong thành. Nhưng thật may cho cô, hôm ấy, Thánh Đa Minh ghé đến Florence giảng
thuyết. Khi nghe biết có vị thánh đến giảng đạo, Bênêđicta vì hiếu kỳ cũng đến
nhà thờ xem thử. Nào ngờ đâu, khi Thánh Đa Minh bắt đầu rao giảng, thì bất chợt
cô không còn thấy ngài nữa. Cô chỉ thấy chính Chúa Giêsu đứng trên toà thao thao
thuyết giảng.
Chúa cũng cho cô thấy tất cả tội lỗi của cô, những tội đáng làm cho cô phải sa
hoả ngục ngàn lần. Thế nhưng, vì lòng từ bi nhân hậu của Chúa, Ngài vẫn còn ban
thêm cơ hội cho cô để cô ăn năn hối cải quay về cùng Ngài.
Lúc bấy giờ,
Bênêđicta liền nhìn ra các tội lỗi của mình đã phạm và cảm biết được tình yêu
Chúa đối với cô như thế nào. Tình yêu thương của Ngài dành cho cô thật vô bờ bến.
Cô xúc động quá đỗi nên đi tìm một nơi thanh vắng mà khóc lóc ăn năn tội mình.
Rồi sau đó, cô đến xin xưng tội với Thánh Đa Minh. Sau khi ban phép giải tội,
ngài truyền cho cô lần hạt Mân Côi làm việc đền tội.
Ngày tháng trôi qua, ngựa quen đường cũ, Bênêđicta trở lại với cuộc đời tội lỗi
xưa. Nghe biết vậy, Thánh Đa Minh liền đi tìm gặp cô để khuyên cô trở về với
Chúa mà đi xưng thú tội. Thế nhưng, cô vẫn cương quyết không ăn năn thống hối.
Lúc ấy, thấy cô quá cứng lòng, Thánh Đa Minh nâng tâm hồn lên khẩn cầu cùng Chúa.
Chỉ trong chốc lát, Chúa Giêsu hiện đến ngay tại đó đứng trước mặt cô. Chúa mở
mắt cho cô thấy hoả ngục. Rồi chỉ cho cô thấy biết bao linh hồn đã vì cô mà phải
sa vào lửa hoả hào muôn kiếp. Họ đau đớn quằn quại rên xiết trong lửa đời đời.
Bấy giờ, Chúa Giêsu cũng mở một quyển sổ ghi chép từng
tội lỗi mà cô đã phạm. Nhất là những gương mù gương xấu của cô đã làm cho nhiều
người phải sa ngã. Mùi hôi thối nồng nặc từ quyển sổ tội xông lên khiến cho cô
phải buồn nôn. Thấy tội lỗi mình quá ghê tởm, cô phát run lên mất hết cả tinh
thần. Bỗng chốc, cô cảm thấy như mình đang rơi xuống một vực sâu thăm thẳm. Cô
rơi xuống mỗi lúc một nhanh hơn. Lúc bấy giờ, không còn biết phải làm gì nữa, cô
chợt nhớ đến chuỗi Kinh Mân Côi mà Thánh Đa Minh đã rao giảng.
Cô dồn hết tâm sức van xin Đức Mẹ cứu giúp. Vừa thốt lên câu “Kính Mừng Maria,
Đầy Ơn Phước . . .” thì thân cô dừng lại lơ lững giữa không trung. Đức Mẹ Maria
hiện đến mà bao che bênh đỡ cho cô trước toà Thiên Chúa. Mẹ xin Chúa cho cô thêm
thời giờ để ăn năn đền tội. Bỗng chốc, cô trở về hiện tại đối diện với Thánh Đa
Minh. Lần này, cô dốc lòng ăn năn thống hối và đi xưng tội.
Sau thị kiến hoả ngục ấy, đêm nào Bênêđicta cũng đều bị quyển sổ tội kia ám ảnh.
Mùi hôi thối của nó vẫn cứ vấn vương trên mình cô. Không cách nào cô có thể tẩy
sạch được mùi tanh hôi ghê tởm ấy. Vì vậy, cô ngày đêm van xin cùng Đức Mẹ cứu
giúp.