|

CHÚA NHẬT XXII THƯỜNG NIÊN
Ư NGHĨA CUỘC ĐỜI
“Hổ chết để da, người ta chết để tiếng”.
“Một miếng giữa làng bằng một sàng
xó bếp”.
Quan trọng làm sao danh dự con người!
Trong mối tương giao với đồng loại. làm thế nào để cá nhân
được nở mặt nở mày, gia đ́nh ḍng họ
được rạng danh quí trọng, chính là mục
tiêu hàng đầu của rất nhiều người. Ô
danh, mất mặt là nỗi nhục không thể chấp
nhận. Lắm khi người ta dám rửa nó bằng
cái chết của chính ḿnh hay của người
khác.
Chú tâm bồi đắp danh dự là hướng đi đáng quí của ḷng tự
trọng. Thế nhưng khi xây dựng danh dự
bằng tranh dành, lấn chiếm, đè đầu ép cổ
kẻ khác để ḿnh nổi lên, hay v́ sợ mất
danh dự mà sẵn sàng bóp chết tư tưởng,
tiếng nói của tha nhân đều là những h́nh
thái không thể dung hoà khi đem đối
chiếu với Tin Mừng của Đức Kitô.
Phúc âm Thánh Luca kể về một cuộc tranh dành thế giá giữa
những người Do thái, đến nỗi Đức Giêsu
đă không ngại ngùng gởi đến họ những lời
dạy bảo thẳng thắn. Số là một hôm kia,
Ngài được mời đến dự tiệc tại nhà một
người biệt phái. Chúa Giêsu đi vào và
trông thấy thực khách tranh nhau các chỗ
ngồi danh dự.
Theo thói tục Do thái, chỗ ngồi quan trọng nhất trong một
bữa tiệc sẽ là hai bên phải, trái của
chủ nhà. Bậc thang danh dự sẽ giảm dần
theo khoảng cách giữa người chủ với
người khách. Ai ngồi cuối bàn sẽ bị xem
như kẻ được mời đến sau để lấp vào chỗ
trống. Thế nên nhiều vị khách hôm đó đă
tranh nhau kịch liệt hầu được càng gần
gia chủ càng tốt. Có lẽ cục diện giành
ghế lúc ấy hơi lộ liễu, pha chút va chạm,
nên Đức Giêsu đă nhân cơ hội giảng cho
tất cả về một chân lư thâm sâu của Nước
Trời: “Ai
nâng ḿnh lên sẽ bị hạ xuống, nhưng ai
hạ ḿnh xuống sẽ được nâng lên”
(Lc 14:11).
Dường như lời dạy của Đức Giêsu chẳng hợp lư, hợp thời tí
nào, nhất là đối với thời đại hôm nay,
khi mà người ta đề cao chủ nghĩa cá nhân
như một bước đi cần thiết cho việc phát
triển xă hội và thăng tiến con người.
Đáng lẽ phải khẳng định rằng ḿnh có
nhiều đức tính, học thức, tài năng bằng
cấp thậm chí lắm khi v́ hoàn cảnh, cũng
nên phóng đại những ǵ đang có, hầu t́m
được một công việc, một chỗ đứng, hay
một sự nể nang nào đó trong cơ quan, tổ
chức, hoặc hội đoàn.
Vậy mà, trong giáo huấn của Đức Kitô, người ta lại được
nhắc bảo:
“Hăy hạ ḿnh xuống.” Phải
chăng giáo lư đó chống lại nhân phẩm khi
dạy con người xoá bỏ chỗ đứng của ḿnh?
Có phải “hạ xuống” là thái độ của
yếu hèn, nhu nhược về tâm lư? Hay Kitô
giáo là thứ đạo nghịch lư và mê hoặc khi
hướng người ta đến chỗ hạ thấp chính lư
và mê hoặc khi hướng người ta đến chỗ hạ
thấp chính ḿnh để rồi nâng cao chính
ḿnh?
Đúng ra, giáo huấn của Chúa Giêsu không hủy diệt hay đánh
mất nhân phẩm con người, nhưng là hướng
con người đến chỗ kiện toàn trong thế
tương quan giữa ḿnh với Thiên Chúa và
giữa ḿnh với anh chị em chung quanh.
Mối tương quan này được đặt căn bản trên
yêu thương, tôn trọng và phục vụ đến
quên ḿnh.
“Hạ ḿnh xuống”
là phải gắn liền với yêu thương, chia sẻ
và phục vụ tha nhân. C̣n như hạ xuống để
được kẻ khác khâm phục hơn, nâng tôi lên
cao hơn, rồi v́ lên cao mà bị Chúa hạ
xuống, th́ đó chỉ là một chuỗi tuần hoàn
của đi lên đi xuống, đi xuống đi lên vô
nghĩa.
Đời chỉ có nghĩa khi người ta biết hạ ḿnh như Đức Kitô:
“Hạ ḿnh cho
đến nỗi bằng ḷng chịu chết, và là cái
chết thập giá” (Phil 2:8), để
qua đó nhân loại được sống và sống dồi
dào (Ga 10:10).
Khiêm hạ v́ lợi ích tha nhân chính là lời mời gọi kiện toàn
chứ không phải mất mát xoá bỏ. Thánh
Phanxicô đă nắm được chân lư tuyệt vời
này của Đức Kitô qua lời kinh Hoà
b́nh-một lời kinh thắm đượm sự sống v́
có hiến dâng sự sống, một lời kinh chan
chứa niềm vui v́ biết trao tặng niềm
vui:
“Lạy Chúa xin dạy con
T́m an ủi người hơn được người ủi an,
T́m hiểu biết người hơn được người hiểu
biết,
T́m yêu biết người hơn được người mến
yêu.
Bởi v́,
Chính khi hiến thân là khi được nhận
lănh,
Chính lúc quên ḿnh là lúc gặp lại bản
thân,
Chính khi thứ tha là khi được tha thứ,
Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn
đời.”
Tinh thần khiêm hạ để được liên kết với Thiên Chúa và tha
nhân hằng được ôm ấp và thực thi trong
suốt chiều dài của lịch sử Giáo hội.
H́nh ảnh thân thương và c̣n đậm nét nhất
vẫn là h́nh ảnh Mẹ Têrêsa Calcutta,
người được cả thế giới nhớ đến vào đầu
mỗi tháng Chín.
Mẹ đă nhận được hàng loạt lời khen, danh dự, ḷng ngưỡng mộ
khâm phục của nhiều quốc gia và các cấp
lănh đạo trên thế giới, nhưng tất cả
những danh dự đó đều là v́ con
người, cho con người, và với con người-những
con người của nghèo đói, cùng khổ cả
tinh thần lẫn thể xác. Mẹ đă hạ ḿnh để
đồng hoá với họ và giúp họ, không phải
để t́m một miếng giữa làng
hay tiếng tăm được lưu tồn sau khi
chết, song là để nâng cao nhân phẩm của
những người nghèo khổ, bất hạnh, không
thế giá, giúp họ được sống trong mối
tương giao của t́nh Chúa và t́nh người,
và cho họ nếm biết hạnh phúc Nước Trời
mà Tin mừng Đức Kitô muốn trao ban.
Sứ điệp của Đức Giêsu vẫn tiếp tục âm vang giữa ḷng thế
giới hôm nay, mời gọi bạn và tôi hạ ḿnh
xuống để sự liên kết với Thiên Chúa và
tha nhân thêm thắm thiết, cũng như để
niềm vui thiêng liêng nơi tâm hồn, gia
đ́nh, và cộng đồng nhân loại ngày càng
được nâng cao, kiện toàn.
Lm. Bùi Quang Tuấn, C.Ss.R. |